Những câu chuyện ngược tâm, ngược thân khiến độc giả vừa đau vừa nghiện.
Ngược tâm là thể loại không dành cho trái tim yếu đuối, nhưng lại cực kỳ gây nghiện. Dưới đây là những bộ ngược được độc giả Mèo Kam Mập đánh giá là vừa đau vừa đáng.

"Cố tổng, nguy to rồi! Phu nhân đã biết chuyện đứa bé trong bụng sau khi sinh ra sẽ bị giao cho cô Quan An An nuôi dưỡng, cô ấy đã gửi đơn ly hôn đến tập đoàn rồi!" Nghe vậy, ánh mắt người đàn ông trầm xuống: "Cô ấy đang ở đâu?" "Phu nhân chạy về nhà mẹ đẻ rồi ạ. Khuyên thế nào cũng không chịu về." Cố Ngôn Việt siết chặt tờ đơn ly hôn trong tay, cơn giận trong lòng cuồn cuộn dâng lên, gằn giọng: "Nhắn với phu nhân, đã không ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ khiến cô ấy phải trả giá cho sự tùy hứng của mình!" Thế là, ngày đầu tiên cô trở về nhà mẹ đẻ. Tập đoàn Lục thị tuyên bố phá sản. Cha cô vì gánh khoản nợ ngàn tỷ khổng lồ mà nhảy lầu tự vẫn. Ngày thứ hai trở về. Hàng chục người trong dòng họ Lục gia bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Ngày thứ ba. Mẹ cô không chịu nổi cú sốc quá lớn, đã cắt cổ tay tự sát trong phòng tắm. Di vật bà để lại cho Lục Ương Ương chỉ có một chiếc điện thoại cũ nát, bên trong là tin nhắn mới nhất từ chồng cô - Cố Ngôn Việt: "Muốn con gái và cháu ngoại bà được sống yên ổn, thì dùng cả cái Lục thị và mạng của các người ra mà đổi." Chiếc điện thoại rơi xuống đất. Hơi thở Lục Ương Ương nghẹn lại, khóe mắt đột nhiên lăn xuống một giọt lệ máu. Cùng lúc đó, ngoài cửa vang lên một giọng nói lạnh lẽo như băng: "Về nhà với tôi." Là giọng của Cố Ngôn Việt. Cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đã cạn sạch tình nghĩa ấy, vừa định mở miệng nói gì đó thì cổ họng dâng lên vị tanh ngọt. Lục Ương Ương thốc ra một ngụm máu tươi, trước mắt tối sầm, cứ thế ngã gục xuống sàn.

Ba năm sau khi ly hôn, chồng cũ tìm đến tôi, nói rằng con nhớ tôi, hỏi liệu có thể tái hôn thử xem sao. Lúc ấy, tôi đang bị trừ lương vì đơn hàng giao trễ, đói đến mức bụng réo ầm ĩ. Tôi lập tức quyết định "nhai lại cỏ cũ", chẳng muốn sống những ngày tháng khổ sở này thêm nữa. Sau khi tái hôn, tôi trở thành mẫu vợ hiền dâu thảo mà Chu Nghiên Tu hằng mong muốn. Không ghen tuông, không ồn ào, anh ta dẫn phụ nữ về nhà, tôi còn xắn tay giúp dọn dẹp phòng ốc. Với con trai, tôi cũng chẳng quản nghiêm như xưa, mặc kệ nó muốn làm gì thì làm. Rõ ràng tôi đã biến thành dáng vẻ mà tất cả bọn họ đều mong chờ, thế nhưng có một đêm Chu Nghiên Tu say khướt trở về, lại ôm chặt lấy tôi mà khóc. Anh nói: "Vợ ơi, em đừng như thế, anh khó chịu lắm." Con trai cũng nghẹn ngào: "Mẹ ơi con sai rồi, mẹ đừng đối xử với con như vậy."

Thời cấp ba, tôi đã giấu giếm tất cả mọi người, âm thầm thích Trần Trạch Lâm suốt ba năm ròng rã. Dẫu cho cậu ấy từng nói với tôi rằng, cậu ấy đã có người mình thích. Khi đó, ở một thành phố trồng đầy cây ngô đồng, cậu ấy đã hỏi tôi: "Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có thích cây ngân hạnh không?" Cuối cùng, mối tình thầm kín dành cho cậu ấy cũng chết yểu mà chẳng đơm hoa kết trái. Nhiều năm sau, cậu ấy sớm đã trở thành một đại minh tinh tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu. Trong lễ kỷ niệm ngày thành lập trường cấp ba, các học sinh bên dưới sân khấu thi nhau ồn ào trêu chọc, hỏi xem thời cấp ba cậu ấy có lén lút yêu đương hay không. Tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ lắc đầu nói không, nhưng chẳng ngờ cậu ấy lại cười đáp: "Có chứ, mỗi buổi chiều tôi đều giả vờ đi ngang qua lớp cô ấy, nhưng lần nào cô ấy cũng cau mày, nhìn chằm chằm vào tờ đề Vật lý trong tay." "Cô ấy chưa một lần nào ngẩng đầu lên nhìn tôi." "Tôi thừa nhận sức hấp dẫn của mình còn chẳng bằng một tập đề thi Vật lý." Dưới khán đài vang lên tiếng cười ồ, còn tôi thì lại sững sờ tại chỗ.

Năm 1984, tại bệnh viện quân y khu vực Hô Thành. “Bác sĩ Phương, tôi nghe nói cô vừa nộp đơn xin gia nhập nhóm nghiên cứu ở Cam Túc à? Chẳng phải quy định là người đã kết hôn không được tham gia sao?” Bác sĩ ngoại khoa Trần Hiểu Mai vừa bước vào văn phòng đã đi thẳng đến bàn làm việc, hỏi ngay Phương Tĩnh Nghi khi cô đang mải miết ghi chép hồ sơ. Động tác trên tay Phương Tĩnh Nghi khựng lại, nhưng cô lại hỏi một câu chẳng mấy liên quan: “Bác sĩ Trần, chị nói xem, nếu một người đàn ông đối xử tốt với tất cả mọi người, thậm chí còn tốt hơn cả vợ mình, thì lý do là gì?” Trần Hiểu Mai chẳng cần suy nghĩ, buột miệng đáp luôn: “Còn lý do gì nữa, không để tâm chứ sao!” “... Chị nói đúng.” Phương Tĩnh Nghi cười khổ gật đầu. Chuyện hiển nhiên như thế, vậy mà bấy lâu nay cô lại cứ tự lừa mình dối người.

Tôi chia tay với Lương Trú Trầm vì nhà anh ấy quá giàu. Hồi cấp ba, lúc mọi người đều mặc đồng phục, chiếc áo len xám không logo của anh ấy đã là hàng Loro Piana, còn chiếc sơ mi trông có vẻ bình thường kia lại là của Charvet. Ngay cả cây bút máy anh ấy tặng tôi cũng là của thương hiệu Montblanc. Ngày muốn chia tay, tôi đã dùng một lý do vô cùng sứt sẹo: Sau khi đi du lịch về, em nhận ra tính cách hai đứa không hợp nhau.

Cơ trưởng Phó, em mệt đến mức chẳng muốn tha thứ cho anh nữa rồi... Tháng mười một ở thủ đô, gió thu thổi về se sắt. Nguyễn Đường vừa là xong bộ đồng phục cơ trưởng cho Phó Tư Niên thì chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên. Là tin nhắn từ một người bạn: "Hình như tớ vừa thấy chồng cậu đi cùng người phụ nữ nào đó." Ngay sau đó là một bức ảnh được gửi kèm. Nguyễn Đường nhấn vào xem, trong ảnh là bóng lưng của một người đàn ông và một người phụ nữ. Dù chỉ là từ phía sau, cô vẫn nhận ra ngay vóc dáng cao lớn, hiên ngang ấy chính là Phó Tư Niên. Còn người phụ nữ đứng cạnh anh, tuy cũng chỉ thấy lưng nhưng vẫn toát lên khí chất vô cùng nổi bật. Nguyễn Đường khẽ thở dài, cô xếp gọn bộ quần áo đã phẳng phiu vào vali, thầm đưa ra một quyết định. Để anh đi thôi—

Đêm đã về khuya. Hạ Chi bước ra từ phòng tắm, nhìn người đàn ông đang nằm trên giường. Cô im lặng một thoáng rồi mới mở lời: "Sáng mai tôi bay đi Mỹ, nửa tháng nữa mới về." Nghe vậy, người đàn ông chẳng có phản ứng gì lớn, chỉ hờ hững lật tờ tạp chí trên tay, cuối giọng hơi ngân lên: "Thế thì sao?" "Trong thời gian tôi vắng mặt, anh đừng để cánh phóng viên chụp được cảnh ra vào khách sạn với cô người mẫu hay minh tinh nào đấy. Nếu tin đồn bay sang công ty bên Mỹ thì sẽ ảnh hưởng đến vụ hợp tác lần này." Người đàn ông cuối cùng cũng gập tạp chí lại, ngước mắt nhìn cô. Trên khuôn mặt tuấn tú chợt vương chút ý cười: "Cô chỉ muốn nói mỗi chuyện này thôi à?" Hạ Chi mím môi, cuối cùng gật đầu. "Được, như cô mong muốn." Hắn tắt đèn, nằm nghiêng người sang một bên. Trong bóng tối, chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều khe khẽ.

Năm năm hôn nhân, tôi trao trọn tim mình cho Lục Tuần Chi. Ngày kỷ niệm cưới, anh ôm theo một đứa bé, nói: “Chỉ cần em nhận nó, em vẫn là Lục phu nhân.” Trong mắt tất cả mọi người, tôi yêu anh quá sâu, chắc chắn sẽ lại cúi đầu nhẫn nhịn. Nhưng lần này, tôi đứng dậy, hất đổ tháp rượu sau lưng, lạnh lùng tuyên bố: “Như anh mong muốn, chúng ta ly hôn.” Tôi cứ ngỡ tình yêu có thể đổi lấy hạnh phúc. Cho đến khi tận mắt chứng kiến đứa trẻ mà anh bảo là “con nuôi” lại mang dòng m.á.u của anh và bạch nguyệt quang. Đến khi tôi rời đi, anh mới hiểu ra ai là người thật sự không thể mất… Chỉ tiếc, tất cả đã quá muộn.

“Mẹ, chú Đoàn, hồ sơ du học của con đã được chấp nhận rồi, con định sẽ ra nước ngoài học.” Trong căn phòng khách yên tĩnh, giọng nói của Hướng Vân Lộc nhẹ nhàng và trầm lắng, tựa như một giọt nước rơi xuống hồ. Mẹ Hướng ngồi đối diện trên ghế sofa vui mừng khôn xiết: "Nhanh như vậy đã duyệt rồi sao? Khi nào con đi?” “Mười ngày nữa con đi ạ.”

Tướng quân đã ch-ế-t được ba năm, bỗng nhiên có tin báo rằng hắn ta vẫn còn sống, chỉ là bị mất trí nhớ, còn thành hôn với một nữ tử bình dân, thậm chí đã có cả con nhỏ nữa. Khi người đưa tin tới báo, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn ta, như sợ ta xúc động ngất xỉu giữa chừng. "Cứ đón về đây trước đi." Ta ngừng đường kim mũi chỉ trong tay, cụp mắt xuống che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, thờ ơ nói: "Đón cả nhà bọn họ về."

Lúc tôi và Phó Thẩm Chu chia tay, mọi chuyện diễn ra chẳng hề êm đẹp. Người đàn ông vốn thanh cao và kiêu ngạo ấy lại quỳ xuống van xin tôi đừng đi. Tôi chỉ sững sờ một giây, rồi dứt khoát rút tay ra, rời đi mà không ngoảnh đầu lại. Bốn năm sau, tôi gặp lại Phó Thẩm Chu trong bữa tiệc ký kết bản quyền. Anh là Phó tổng ngồi ở vị trí chủ tọa, rũ mắt chờ người khác kính rượu. Còn tôi, một tác giả nhỏ bé, ngồi ở vị trí thấp, chờ anh quyết định mua bản quyền chuyển thể phim ảnh. Ánh mắt anh quét qua tôi, bình tĩnh không gợn sóng, khóe môi nhếch lên nụ cười bạc bẽo. "Uống ba ly rượu, tôi sẽ cân nhắc ký hợp đồng."

Đã tròn ba tháng Chử Yến Thịnh không về nhà. Kết hôn năm năm, số ngày anh có mặt ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lúc nào cũng là cô mòn mỏi chờ đợi ở Dạ Lan Cư, giống hệt lời Thư Tuyết hay trêu chọc, rằng cô chẳng khác nào phi tần bị đày vào lãnh cung đang ngóng chờ Hoàng thượng đến thị tẩm. Biệt thự Dạ Lan rộng lớn nhưng lạnh lẽo vô cùng. Thư Dạng Dạng ngồi thu lu trong phòng khách, chỉ dám bật một ngọn đèn nhỏ. Có lẽ ông trời rủ lòng thương, vậy mà cô lại nghe thấy tiếng mở cửa thật. Cô mừng rỡ quay đầu lại. Người đàn ông cao lớn ấy mang theo nồng nặc hơi men, bước chân loạng choạng đi vào. Thư Dạng Dạng vội vàng bước tới định dìu anh, nhưng lại bị Chử Yến Thịnh thô bạo đẩy ra. Vẻ mặt anh tràn ngập sự ghét bỏ, ánh mắt nhìn cô cũng chẳng thèm che giấu sự chán ghét. Gương mặt cô thoáng qua nét bi thương.

Hai chân của Kỳ Kinh Ngôn bị tàn phế. Chỉ sau một đêm, người từng đứng trên đỉnh cao bỗng rơi thẳng xuống bùn lầy. Còn tôi, kẻ đã thầm thích anh suốt bao năm, lại nhân cơ hội này mà bước vào cuộc đời anh. Anh tự giễu: "Em muốn gì ở tôi chứ? Bây giờ tôi chỉ là một kẻ tàn phế.” Tôi nhìn chằm chằm vào đôi chân của anh, vẻ mặt dửng dưng nói: "Thứ tàn phế là chân, chứ đâu phải chức năng sinh sản." Đêm xuống, người đàn ông vốn luôn nghiêm chỉnh, giữ mình theo khuôn phép ấy lại kéo tôi ngồi lên đùi mình, khẽ hỏi: "Nghe nói kỹ năng cưỡi ngựa của em rất tốt?" Tôi điên cuồng lắc đầu phủ nhận: "Không... eo em đau lắm.”

Sau khi bà nội tôi bỏ nhà đi, ông nội bèn đi khắp nơi bịa chuyện, nói bà theo đàn ông lạ trốn mất. Tôi muốn đứng ra thanh minh, nhưng ông quát: “Cả đời bà mày sĩ diện nhất, để bà biết người ta nói mình như thế, nhất định sẽ không chịu nổi mà phải về nhà thôi.” Nhưng tôi biết, bà sẽ không về nữa.

Vào đúng ngày sinh nhật vợ, tôi đề nghị ly hôn. Cô ấy đang lau nhà, tay khựng lại, đầu cũng không ngoảnh lại, chỉ nói một câu: “Được.” Tôi chưa từng nghĩ cô ấy lại dứt khoát đồng ý như vậy. Một tháng trời tôi chuẩn bị đủ loại lời lẽ, cuối cùng chẳng dùng được câu nào. Cho đến hôm đó, tôi nhìn thấy trên bàn cô ấy một cuốn “Nhật ký tình yêu”. Bên trong chi chít những dòng chữ, ghi lại tỉ mỉ toàn bộ quá trình tôi ngoại tình.

Khi tin bạch nguyệt quang của Bùi Hoài hòa ly truyền đến, ta đã biết, bọn ta cũng sắp hòa ly rồi. Sau hơn một tháng chiến tranh lạnh, lúc hắn ta mua điểm tâm cho bạch nguyệt quang, tiện tay nhét vào lòng ta một hộp bánh hạt đào: "Cũng đâu quên phần nàng, còn làm gì nữa chứ." Ta không cãi không làm ầm lên, mỉm cười nhận lấy. Hắn ta có vẻ hơi ngạc nhiên, vô thức sờ vào hộp bánh gạch cua trong ngực áo. Đó là món yêu thích của bạch nguyệt quang của hắn ta. Hôm nay là sinh thần của nàng ta, Bùi Hoài chạy khắp kinh thành để mua quà cho nàng ta. Còn bánh hạt đào của ta, chỉ là món quà kèm. Nếu là trước kia, chắc chắn ta đã làm ầm lên rồi. Nhưng lần này, ta mệt mỏi rồi.

Hứa Uyển Thục, 80 tuổi, nằm trên chiếc ghế rung và hồi tưởng về quá khứ. Vào khoảnh khắc qua đời, cô đã nghĩ: Nếu có kiếp sau, tôi sẽ không gặp lại Hứa Thành An. Sống lại vào năm 1987, cô lên kế hoạch để mỗi lần gặp gỡ chồng mình, họ đều lướt qua nhau.

Ta c.h.ế.c vào đêm hắn sắc phong nữ nhân khác làm Hoàng hậu. Bên ngoài, trăm họ quỳ lạy, thiên hạ cùng mừng. Chỉ có mình ta, trong lãnh cung ôm tiểu hồ ly đã lạnh ngắt, cô quạnh trút hơi thở cuối cùng. Tiểu hồ ly ấy vốn là sính lễ hắn tặng ta năm xưa. Khi đó, hắn còn bần hàn, từng nói sau này sẽ bù cho ta phượng quan hà xa lộng lẫy. Ta từng cùng hắn trải qua ngày tháng từ khi còn là hoàng tử mất nước đến lúc trở thành bậc đế vương nhất thống thiên hạ. Thế nhưng đến khi hắn đăng cơ, lại lập kẻ khác làm Hậu. Để nàng ta khoác lên mình phượng quan hà xa lộng lẫy nhất, lại còn dung túng cho nàng đoạt lấy tiểu hồ ly của ta, lột da róc gân nó. Hắn chỉ thản nhiên nói sẽ bù cho ta một con khác là được. Hắn nào hay, khi ấy ta đã sớm c.h.ế.c rồi.

Năm thứ năm trong mối tình bí mật với Cố Dật Trần, tôi cuối cùng cũng quyết định rời đi. Đêm ấy, chúng tôi vô cùng mặn nồng. Ngay khi chuẩn bị chạm đến đỉnh điểm của sự hoan lạc, anh bỗng nhiên hờ hững buông lời: “Hạ Hạ, anh sắp kết hôn rồi.” Còn năm ngày nữa là đến sinh nhật tuổi ba mươi của tôi. Cố Dật Trần từng hứa rằng vào ngày đó, anh sẽ cưới tôi. Tim tôi bỗng hẫng một nhịp, suýt chút nữa đã tưởng rằng khoảnh khắc anh thực hiện lời hứa cuối cùng cũng tới: “Dật Trần, cuối cùng em cũng đợi được...” “Tô Tiêu về rồi, cô ấy có thai.” Anh ngắt lời tôi, giọng nói vẫn còn vương chút hơi thở dồn dập sau cuộc ân ái, “Đêm nay là lần cuối của chúng ta.” Nụ cười trên môi tôi cứng đờ. Tôi nhìn bóng mình trong gương, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc, cả người như bị đông cứng thành đá. Dù ngay trước đó anh vừa cùng tôi trải qua những giây phút cực lạc, thì lúc này đây, trái tim tôi chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương.

Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
Danh sách Top truyện ngược tâm hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.