
Sáng hôm ấy, ta nhận được một tờ hưu thư. Giấy đỏ chữ đen. Tấm giấy hỷ đỏ thẫm, nét mực hãy còn loang lổ. Hắn nói, "Diệp Thanh Tuệ, không con nối dõi, phạm điều đầu tiên trong Thất xuất chi điều." Mười năm phu thê, hắn định cho ta một tội danh: "Không thể sinh con." Ta không nói lấy một lời. Trong phòng bếp còn hâm nóng bát canh gà mà ta hầm cho hắn. Ta đi ra hậu viện, gom góp chút đồ đạc của mình. Một bọc nhỏ, mấy bộ y phục cũ, vài quyển sách đã nhàu nát, còn có một chiếc vòng bạc mẫu thân ta để lại. "Phu nhân… không, Diệp nương tử…" Tiểu Đào – nha hoàn theo hồi môn – mắt hoe đỏ nhìn ta. "Chớ khóc." Ta vỗ tay nàng, "Thu dọn đồ đạc, theo ta đi thôi." "Người… người định đi đâu ạ?" "Trời đất bao la, át hẳn có đường sống." Ta dẫn Tiểu Đào, ôm bọc nhỏ, từ cửa sau Thẩm phủ mà bước ra. Nắng ngoài sân có phần chói mắt. Sau lưng, cánh cửa son lớn "ầm" một tiếng khép lại, dứt đoạn mười năm tháng cũ.
Những truyện vừa có chương mới.












Top lượt đọc & thảo luận.
Đọc liền mạch, không cần chờ chương.