Cung đấu, gia đấu, vương gia – thiên kim, điền văn…
Ngôn tình cổ đại luôn cuốn hút bởi bối cảnh hoàng cung, gia tộc và những âm mưu quyền lực song song với tình yêu. Danh sách này chọn ra những bộ cổ đại được đánh giá cao về cốt truyện lẫn nhân vật.

Ta đã trọng sinh ba mươi ba lần, mỗi một đời đều cố gắng hết sức để theo đuổi Thái tử. Thế nhưng, hắn luôn đem lòng yêu hoa khôi Mục Đình Đình, rồi c.h.ế.c dưới loạn biến do Thất hoàng tử phát động. Thất hoàng tử trời sinh lãnh khốc, g.i.ế.c cha hại huynh, cuối cùng lên ngôi Hoàng đế. Đời này, ta liều c.h.ế.c cứu Thái tử, câu đầu tiên hắn nói với ta lại là: “Cô hỏi ngươi, Đình Đình đâu?” Lòng ta lạnh lẽo, còn chưa kịp khóc vì mối tình đơn phương này, Thất hoàng tử đã tức giận gào lên với ta trước. “Ba mươi ba kiếp! Trẫm đã cùng ngươi trọng sinh đến ba mươi ba lần! Vậy mà ngươi còn chưa chiếm được hắn, bệnh chán ghét kẻ ngốc của trẫm sắp tái phát rồi!”

Ta và tỷ tỷ là hai con cá. Tỷ tỷ là nàng tiên cá xinh đẹp, trở thành phi tần của Ma Tôn. Ta là con cá mè hoa, làm thiếp của Thái tử tiên giới. Sau đó, Thần nữ bạch nguyệt quang đã trở về, tỷ tỷ và Ma Tôn cãi nhau. "Hắn ta bảo ta chỉ là con cá mà thôi, không sánh bằng một góc của Thần nữ! Nhiễm Nhiễm, ta phải đi rồi, muội có đi không?" Ta vừa ăn tôm vừa gật đầu. "Tỷ tỷ đi đâu, ta cũng đi đó." Về sau, tam giới đại loạn, chỉ vì tìm kiếm hai con cá.

Ngày cha ta cưới Trưởng công chúa, ông vừa khóc vừa bị đẩy lên kiệu hoa. Đêm động phòng, ông ôm chặt một cây gậy lò sưởi, co người nép sát vào góc tường, lấy thân che chắn cho ta ở phía sau, cả người run lên như cầy sấy. Ông hoảng hốt kêu: "Điện hạ! Tất cả mọi tội lỗi đều là do thần! Xin ngài đừng đ.á.n.h đứa nhỏ! Đứa nhỏ còn bé, t.h.ị.t dai, ăn không ngon đâu!" Ta cũng nghĩ phen này cha con ta chắc chắn phải c.h.ế.c. Không ngờ vị nữ Diêm La g.i.ế.c người không chớp mắt ấy chỉ hơi cau mày, dùng đầu roi hất cằm ta lên một cách ghét bỏ, rồi thuận tay ném qua một con gà quay còn nóng hổi. Bà nói: "Quả thật quá gầy, bế lên còn đau tay. Thôi thì nuôi béo lên đã, rồi g.i.ế.c sau."

Ta trời sinh mệnh cứng, cao tăng từng đoán mệnh, trừ khi Diêm Vương tự mình đến đón, nếu không nhất định sẽ thành họa hại nhân gian. Cha ta nghiến răng, dứt khoát đưa ta thay ca ca nhập ngũ. Tòa cô thành ba năm không hạ được, ta chỉ mất hai tháng đã công phá xong. Khải hoàn vào triều, yết kiến thánh thượng, Hoàng thượng hỏi ta muốn ban thưởng điều gì. Ta giơ tay, chỉ thẳng về phía vị Nhiếp chính vương mặt lạnh như băng. "Người ấy, làm đại phòng của thần!" Lại chỉ sang vị Phó thế tử phong hoa tuyệt đại. "Người ấy, làm nhị phòng của thần!" Ánh mắt ta xoay chuyển, rơi xuống thiếu niên tướng quân Hứa Bất Cửu. "Còn người thì, cứ làm tam..." Chưa dứt lời, cha ta đã lao lên bịt chặt miệng ta. "Tiểu tổ tông ơi! Mệnh cứng cũng không nên tạo nghiệp thế này đâu!"

Thị vệ của ta rất ghét ta, thế nhưng cả nhà ta lại đều che chở cho hắn. Ta mắng hắn, phụ thân lại mắng ta. Ta cố ý làm hắn vấp ngã, phụ thân liền đánh ta. Ta cùng hắn rơi xuống sông, mọi người ào tới cứu, lại vội vàng kéo hắn lên trước. Rốt cuộc ta không nhịn được, chạy đi chất vấn phụ thân: “Người tên Lâm Ngộ Phong kia, chẳng lẽ là con riêng của phụ thân sao?” Phụ thân hoảng hốt vội bịt miệng ta, nhỏ giọng dặn rằng: “Nếu con muốn sống yên ổn, thì đừng có đi trêu chọc hắn.”

Phu quân nuôi từ bé của ta vốn là một bậc thầy bói toán. Mỗi lần ta hỏi hắn khi nào mới chịu đón ta về dinh, hắn đều sẽ gieo một quẻ. Nhưng quẻ nào hiện ra cũng đều là điềm đại hung. "Mãn Nguyệt, chẳng phải ta không muốn cưới nàng, chỉ là quẻ tượng quá xấu, thật sự không hợp để thành thân." Ta hỏi từ năm mười tuổi, hỏi mãi đến năm mười chín tuổi. Hắn đã bói chín lần, lần nào cũng là hung triệu. Cho đến một ngày, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và tâm phúc: "Rõ ràng lần nào cũng là đại cát, tại sao công tử lại lừa Mãn Nguyệt cô nương?" "Gia tộc đang cần trợ lực, ta không thể cưới nàng ấy, ít nhất là... hiện tại chưa thể." Ta không vạch trần hắn. Chỉ là đến năm thứ mười, ta đã đổi một câu hỏi khác: "Có thể giúp ta tính xem, phu quân định mệnh của ta rốt cuộc là ai? Hiện đang ở phương nào không?" Hắn im lặng hồi lâu, rồi gieo xuống một quẻ: "Trưa mai, tại hướng cổng thành, hãy tìm một nam tử đang hôn mê bất tỉnh. Hắn chính là lương nhân của nàng." Ta khẽ mỉm cười: "Được." Ta quả thực đã đi tìm người, và đúng là đã thấy Phế thái tử đang hôn mê. Ta leo lên xe ngựa, tình nguyện cùng ngài ấy đi lưu đày. Ba năm sau, ta cùng Thái tử hồi kinh. Lâm Hằng gục ngã, điên cuồng gào thét: "Quẻ tượng ngày đó là ta nói bừa, không tính, không được tính!"

Ta vốn là một kẻ ngốc, vì mấy đấu gạo mấy vò muối mà bị song thân đem bán. Ngày đầu tiên ta đặt chân vào phủ Ngu Quốc Công, chó trong phủ liền sinh một đàn. Sang ngày thứ hai, con ngựa tốt nhất trong chuồng lại mang thai. Đến ngày thứ ba, đại thiếu phu nhân phủ Quốc Công liền có hỉ. Phu nhân Quốc Công kéo tay ta, ánh mắt rưng rưng, gọi ta là cốt nhục ruột rà mà bà trót gửi trong bụng người khác. Đến ngày thứ hai kể từ khi nhận Quốc Công gia cùng phu nhân làm phụ mẫu, trong cung liền có người tới phủ, nói muốn rước ta vào cung.

Lần đầu gặp được Ngụy Tầm, hắn là vị Cửu Thiên Tuế nắm quyền sinh sát trong tay. Bốn năm sau, hắn sa sút đến mức phải cùng chó tranh ăn bên vệ đường. Ta mua hai chiếc bánh bao trắng đem cho hắn. Hắn ăn ngấu nghiến, rồi dựa vào tường mà cười lạnh. "Người lần trước cho ta đồ ăn bắt ta học tiếng chó sủa, còn ngươi thì sao?" Ta nghiêm túc đáp: "Ta muốn ngươi làm phu quân của ta."

Hôm ấy ta dẫn binh hồi triều, Hoàng đế mất trí đột nhiên đề nghị phế Hậu. "Trẫm sao có thể yêu một nữ nhân cầm binh chinh chiến? Đây rõ ràng là hậu cung can dự triều chính!" "Là trẫm tự đồng ý sao? Không thể nào! Nhất định là bị nữ dạ xoa này uy hiếp! Trẫm muốn phế Hậu!" Cho đến khi trông thấy ta đứng ngoài điện, kẻ đầu óc không tỉnh táo là Lý Nhược Thủy liền kích động nói: "Muốn lập thì lập loại mỹ nhân nhìn là biết ôn nhu thế này làm Hoàng hậu! Người đâu! Trẫm muốn hạ chỉ!"

Vị hôn phu của ta mất trí nhớ rồi. Trước khi mất trí nhớ, hắn đẹp trai, quyến rũ, là người tình trong mộng của tất cả các thiếu nữ ở kinh thành. Hắn từng nói với ta: "Nàng sẽ là nữ tử duy nhất tồn tại trong giấc mơ của ta." Sau khi mất trí nhớ, hắn vẫn đẹp trai, vẫn quyến rũ, vẫn là người tình trong mộng của tất cả các thiếu nữ ở kinh thành. Nhưng giờ đây hắn chỉ vào ta rồi nói: "Người phụ nữ đanh đá này là ai vậy? Mau đuổi nàng ta ra khỏi phủ Thái tử đi!" Quản gia do dự: "Điện hạ, ngài có muốn đợi thêm chút nữa không?" Hắn đáp: "Đợi cái gì mà đợi? Nhanh lên!" Mặt quản gia không chút biểu cảm: "Đợi xe ngựa của lò hỏa táng*, chắc sắp đến rồi đó." (*) có câu “ngược thê nhất thời sảng truy thê hỏa táng tràng”, lò hỏa táng là cái lò này đó =)).

Ta là đích nữ của phủ Thừa tướng, bất hạnh thay, ta đã mất mẫu thân từ khi còn nằm trong tã lót. Phụ thân chỉ một năm sau đã cưới kế mẫu về nhà. Kế mẫu chưa từng hành hạ ta, cũng chưa từng thương yêu ta. May mà trước khi mất, mẫu thân đã để lại cho ta một mối hôn sự tốt, vốn định sau này chờ lớn lên sẽ gả đi. Nào ngờ vị hôn phu ấy lại tự mình đến cửa đổi hôn, hắn muốn cưới con gái của kế mẫu làm thê tử. Trong phòng lặng đi mấy nhịp, kế mẫu nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch như cười mà không phải cười, nói: “Ngẩn ra làm gì?” “Còn không mau lên mà t.á.t vào mặt hắn, con gái phủ Thừa tướng nhà ta từ khi nào lại để mặc người khác tùy ý lựa chọn như thế!”

Sau khi trưởng tẩu sẩy thai, cả nhà đều xoay quanh nàng ta mà hầu hạ. Ngay cả phu quân ta, Tề Yến, cũng không ngoại lệ. Trong bữa cơm, ta không nhịn được mà nôn khẽ một tiếng, sắc mặt mọi người tức khắc trở nên vi diệu. Tề Yến kéo ta rời khỏi bàn, giọng có phần do dự: " A Oản, chẳng lẽ lúc này nàng lại có thai rồi sao? " Mẹ chồng cũng đi theo ra, nắm tay ta dịu dàng nói: " Nếu quả thật có thai, ta sẽ cho người đưa con ra trang ngoài tĩnh dưỡng, kẻo khiến tẩu tẩu con thấy mà buồn lòng. " Ta không phản bác, chỉ mỉm cười gật đầu: " Được, mai con đi. " Kỳ thực, ta đã sớm mua ruộng đất, nhà cửa ở Nghiêm Châu. Với phu quân và nhà chồng như thế này, ta đã chẳng còn muốn giữ lại nữa.

Ta cùng thứ muội vốn định đồng ngày xuất giá, nào ngờ trời xui đất khiến, lại bước nhầm kiệu hoa, gả nhầm lang quân. Sáng hôm sau, Thẩm Chi Dự – vị hôn phu cũ của ta – dắt tay muội ấy, đường hoàng đến tận cửa. Hắn dùng giọng ôn hòa, nói rằng: "Hôm qua cỗ kiệu đi nhầm, là lỗi ở Thẩm mỗ. Sự đã rồi, chi bằng thuận theo ý trời." “Ta không chê nàng đã cùng người khác bái đường, chỉ mong nàng rộng lượng, chấp thuận để A Uyển làm bình thê.” A Uyển nước mắt ngân ngấn, cúi đầu tự nguyện làm thiếp, chỉ cầu ta đừng giận dỗi với Thẩm công tử vì chuyện này. Ta nghe xong chỉ ngáp dài một cái, tay xoa thắt lưng còn ê ẩm, trong lòng thầm mắng ai kia đêm qua quá đỗi cuồng nhiệt. "Chư vị đã nói hết chưa? Xong rồi thì xin mời rời bước. Cả đêm bận rộn, ta còn phải về ngủ bù đây."

Sáng hôm ấy, ta nhận được một tờ hưu thư. Giấy đỏ chữ đen. Tấm giấy hỷ đỏ thẫm, nét mực hãy còn loang lổ. Hắn nói, "Diệp Thanh Tuệ, không con nối dõi, phạm điều đầu tiên trong Thất xuất chi điều." Mười năm phu thê, hắn định cho ta một tội danh: "Không thể sinh con." Ta không nói lấy một lời. Trong phòng bếp còn hâm nóng bát canh gà mà ta hầm cho hắn. Ta đi ra hậu viện, gom góp chút đồ đạc của mình. Một bọc nhỏ, mấy bộ y phục cũ, vài quyển sách đã nhàu nát, còn có một chiếc vòng bạc mẫu thân ta để lại. "Phu nhân… không, Diệp nương tử…" Tiểu Đào – nha hoàn theo hồi môn – mắt hoe đỏ nhìn ta. "Chớ khóc." Ta vỗ tay nàng, "Thu dọn đồ đạc, theo ta đi thôi." "Người… người định đi đâu ạ?" "Trời đất bao la, át hẳn có đường sống." Ta dẫn Tiểu Đào, ôm bọc nhỏ, từ cửa sau Thẩm phủ mà bước ra. Nắng ngoài sân có phần chói mắt. Sau lưng, cánh cửa son lớn "ầm" một tiếng khép lại, dứt đoạn mười năm tháng cũ.

Hoàng hậu nghĩ ra một thú vui tao nhã, các hoàng tử chỉ cần b.ắ.n rụng con diều giấy có viết tên quý nữ nào, là có thể chọn người đó làm Hoàng tử phi. Ta cố ý chạy đến dặn dò Tam hoàng tử: "Con diều hình bướm hoa vừa to vừa đỏ kia là của ta, lát nữa ngươi đừng có nhìn nhầm đấy." Hắn cười trêu ghẹo: "Ngươi muốn gả cho ta đến thế cơ à?" "Được rồi, để ta suy nghĩ thêm, nếu không b.ắ.n trúng diều của người khác thì ta sẽ b.ắ.n diều của ngươi." Ta đỏ mặt mắng hắn: "Kẻ muốn lấy ta nhiều lắm, ta chỉ sợ ngươi giành không được lại khóc nhè thôi." Ta và Bùi Thanh là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thích cãi cọ trêu đùa nhau. Đây vốn dĩ chỉ là lời nói đùa bình thường, nhưng ta biết hắn nhất định sẽ để trong lòng. Thế nhưng sau khi bắt đầu, Bùi Thanh lại cứ nhắm thẳng vào con diều của trưởng tỷ, nhìn cũng chẳng thèm nhìn con diều của ta. Diều của ta nổi bật như vậy, hắn không thể nào không nhận ra. Trơ mắt nhìn mấy mũi tên bay sượt qua con diều của mình. Trong lòng ta vô cùng sốt ruột, sợ bị người khác b.ắ.n mất. Đành phải thả diều lên càng lúc càng cao, để không một ai có thể b.ắ.n tới. Nào ngờ, sợi dây trong tay lại đột nhiên đứt phựt. Con diều chao đảo rơi xuống, rớt ngay trúng người Thái tử - kẻ chỉ một lòng muốn xuất gia hướng Phật.

Ca ca đắc tội với Nhiếp chính vương, gặp nạn bị giáng chức. Trước lúc đi đày, ca ca giao phó ta cho bằng hữu đồng môn của người. Ta mang theo thư, vượt ngàn dặm tìm đến trước phủ của đối phương. Run rẩy bẩm rõ ý nguyện. Đối phương giữ đúng lời hứa, thu nhận ta vào phủ, an bài chỗ ở. Ba năm sau, ca ca được phục chức trở về kinh thành, đến đón ta hồi phủ. Nhưng người vừa nhìn nam tử phía sau lưng ta, liền kéo ta về phía mình, ánh mắt đầy cảnh giác. “Nhiếp chính vương điện hạ, có chuyện gì cứ nhằm vào tại hạ, xin đừng làm khó đến tiểu muội của ta.” ??? Nhiếp chính vương? Ai vậy?

Ngày yết bảng, ta đến đón huynh trưởng đang say rượu. Nào ngờ vô tình nghe thấy huynh hỏi bằng hữu chí cốt là Phí Vọng Chi: “Giờ ngươi đã đỗ Trạng nguyên, cũng nên đến cửa nhà nàng kia, cầu thân rồi chứ?” Phí Vọng Chi giọng vương chút men say, khẽ cười nhạt: “Một là không có lệnh của cha mẹ, hai là chẳng qua mai mối dẫn dắt, chỉ là đùa vui mà thôi, đâu thể tính thật.” Ta đứng sau bình phong, bàn tay siết chặt khăn lụa. Hai năm tình ý, thề hẹn trọn đời, hóa ra cũng chỉ là một cuộc đùa vui mà thôi.

Phu thê nhà đồ tể đến làng chọn nha hoàn xung hỉ, những cô nương có bát tự tốt đều đã bị chọn hết. Ta giơ tay lên, cẩn thận nói: “Bát tự của ta cũng không tệ đâu, hai vị có muốn chọn ta không?” Dân làng lập tức nhao nhao vạch trần: “Đừng nghe nó nói bậy!” “Nó là đứa lừa đảo trong làng này! Suốt ngày đánh nhau, gây chuyện!” “Bát tự tốt thì có thể khắc c.h.ế.c mẹ ruột, bị người nhà đuổi ra ngoài sao?” Có tiểu hài tử nhặt đá ném về phía ta. “Nhìn ngươi vừa bẩn vừa hôi! Người ta chẳng thèm ngươi đâu!” Phu thê nhà đồ tể nhìn về phía ta, chau mày lại. Ta vội rụt những ngón chân lộ ra về trong đôi giày rách, lại dùng sức chùi đôi bàn tay bẩn thỉu lên áo. Ta bật cười ha hả: “Ta nào có muốn đi đâu, chỉ đùa với các ngươi thôi! Xem trời sắp mưa rồi đó, hai vị mau đi đi, chậm một chút là xe ngựa sa vào bùn mất.” Ta vừa định rời đi, phu nhân nhà đồ tể liền đưa tay kéo lấy ta. Bà ngồi xổm xuống, nhìn ta mỉm cười nói: “Tiểu cô nương, ta xem ngươi sinh ra đã có tướng mạo phúc khí, nhất định là mệnh tốt. Ngươi có muốn theo ta về nhà không?”

Tỷ tỷ ta bỏ trốn khỏi hôn sự. Ta không thể nào hiểu nổi. Tỷ ấy phải gả cho Tấn vương kia mà, chính là mỹ nam tử tiếng tăm lẫy lừng chốn kinh thành, lại được Hoàng thượng sủng ái, làm người thì hòa nhã, thích cười! Đến Nam Phong quán cũng chẳng gặp được ai tuấn tú như vậy, tỷ ấy chạy trốn làm gì chứ? Cho tới khi ta thay tỷ xuất giá. Tấn vương lúc nào cũng mỉm cười, mỗi khi ta muốn bò xuống gầm giường liền bị hắn trói lại, một đêm làm bảy lần! Chẳng lẽ hắn đang luyện tà công thải âm bổ dương gì đó sao? Ta xin hắn nạp thiếp, khóe môi hắn khẽ nhếch, nhẹ nhàng hít hà cổ ta: "Vương phi mỹ vị như thế, bản vương nào để mắt đến đám phấn son tục tĩu ngoài kia?" Ta chịu không nổi nữa, cũng bỏ trốn. Khi ta chui ra khỏi vương phủ qua lỗ chó, hắn vẫn mỉm cười nhìn ta. Sau đó, đôi môi mỏng của hắn nhẹ nhàng khẽ động: "Vương phi phát điên rồi, đưa về, nhốt lại." Hắn lại cúi sát tai ta thì thầm: "Tối nay, liền dùng tư thế bò qua lỗ chó mà nàng vừa trổ tài."

Ta vốn là một yêu tinh hóa hình từ đá, Cơ duyên xô đẩy mà tiến vào hoàng cung, trở thành cung nữ. Nhưng ta một là không biết hầu hạ người. Hai là chẳng biết lấy lòng ai. Ba lại ăn quá nhiều. Dẫn đến vừa mới nhập cung liền bị đ.á.n.h tới tấp. Đại cung nữ tát ta một cái, bàn tay sưng to như bánh màn thầu. Quản sự đá ta một cước, tiếng kêu thảm vang động bốn phía. Ma ma rút kim ra muốn đâm ta để trừng phạt, kim lại bật ngược, cắm vào lòng bàn tay bà. Công công đ.á.n.h ta bằng cây thiết bản, cây thiết bản gãy đôi văng trở lại, đập thẳng lên trán hắn. …… Cả hoàng cung chấn động. Ngày đầu vào cung, ta vì quá “chịu đòn” mà danh tiếng lan xa, Ngay lập tức được thăng làm Ngự tiền thị vệ —— loại không mang đao, chỉ lấy thân ra đỡ đao. Ta: “???”
Danh sách Top truyện ngôn tình cổ đại hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.

Thanh Tuệ

Đêm Tân Hôn, Ta Quỳ Xin Chàng Đánh Nhẹ Tay Thôi

Gả Cho Người Sắp Chết, Chàng Ngồi Dậy Đòi Ăn Cháo

Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi

Kiệu Hoa Tráo Nhầm, Con Gái Đồ Tể Gả Vào Nhà Diêm La Sống

Lửa Cháy Lan Đồng Cỏ

Tiếc Nuối Nửa Đời Sau

Năm Năm Tháng Tháng Cùng Gió Xuân

Kiếp Này Ta Muốn Làm Mẹ Chồng Của Tiểu Thư

Câu Chuyện Nơi Biên Thành Của Đồ Ma Ốm Và Gã Ngốc Nghếch