Nữ chính xuyên không, xuyên sách, xuyên thư… tự viết lại số phận mình.
Xuyên không, xuyên sách, xuyên thư luôn là mảnh đất màu mỡ cho những cú lật đời ngoạn mục. Danh sách này chọn ra những bộ xuyên không có cốt truyện chặt, nữ chính thông minh và mạch tình cảm cuốn hút.

Ta là một nha hoàn thông phòng bị bắt làm người chôn cùng, tỉnh dậy thì đang nằm trong quan tài của Nhiếp Chính Vương. Để giữ mạng, ta bò lên người cái “xá c chế t” này, vạch miệng hắn ra mà thổi hơi để cứu mạng. Ai ngờ cái Diêm Vương đã tắ t th ở kia bỗng dưng túm chặt lấy gáy ta. Trong bóng tối, giọng hắn khàn khàn, sá t khí ngút trời: “Ai phái ngươi tới?” Ta dùng trâm vàng cạy nắp quan tài chuồn lẹ, tiện tay vơ luôn binh phù của hắn làm thù lao khám bệnh. Ba năm sau, ta đổi tên đổi họ thành danh y lừng lẫy Giang Nam, vậy mà bị đám thị vệ đeo đ ao vây kín. Gã đàn ông quyền khuynh triều dã ấy từng bước ép sát, dồn ta vào ghế thái sư. Hắn vuốt ve ngón tay từng làm loạn trên người hắn, cười lạnh đến rợn cả tóc gáy. “Tô đại phu, năm xưa trong quan tài dám khinh bạc bổn vương, gan cũng to phết nhỉ?” “Lấy hổ phù của bổn vương, trộm luôn trái tim bổn vương, giờ lại giả bộ không quen biết?”

Cha muốn để ta thay tỷ tỷ tiến cung. Ta mím môi, khẽ cúi người chào cha, rồi nhẹ nhàng mở miệng: "Phụ thân, f-uck yourself." "Nhị Hoa, con vừa nói gì?" Gương mặt già nua của cha đầy vẻ ngỡ ngàng. Ta cúi đầu rũ mắt xuống, vẻ mặt ngoan ngoãn: "Nữ nhi bằng lòng." Sau đó, tuổi của ta từ mười ba bỗng chốc biến thành mười sáu, ngay cả nhũ mẫu nhặt ta về cũng không hiểu sao được nâng lên thành bình thê, còn ta thì lột xác thành đích trưởng nữ của Thẩm gia. À phải rồi, tên cũng được đổi luôn. Vốn dĩ vì trên danh nghĩa ta là thứ nữ Thẩm gia, nên nhũ mẫu đặt tên ta là Thẩm Nhị Hoa. Cha lo nghĩ, đã là đích trưởng nữ rồi, vào cung mà Hoàng thượng hỏi tại sao lại gọi là Nhị Hoa chứ không phải Đại Hoa thì khó xử lắm. "Con muốn đổi tên thành gì?" Cha hỏi ta, cố gắng nặn một nụ cười cha từ nữ hiếu. Ta làm vẻ mặt khó xử, vẫy vẫy tay, diễn vai một kẻ ngốc chưa từng được đi học. "Thẩm Hoa Dung đi." Cha vỗ trán, thực ra cái tên này còn tệ hơn cả Thẩm Đại Hoa. "Trùng chữ với phong hào của Dung Phi nương nương ạ." Ta nhỏ nhẹ phản bác. "Thẩm Hoa Nguyệt." Cha tiếp tục vỗ trán. "Khuê danh của Thái hậu nương nương có chữ Nguyệt ạ." "Thẩm Hoa Lâm." Cha có vẻ khá hài lòng, lần này vỗ trán mạnh hơn một chút. "?" Ta ngẩng đầu nhìn cha. Có phải là cha đã quên mẹ mình họ Lâm không? Có lẽ cha cũng chợt nhớ ra, nói lại: "Cái này không được." "Đích nữ nên đặt tên theo bối phận. Muội muội tên là Thẩm Phi Yến." Ta nhắc nhở. "Nó không phải là phải tỷ tỷ con... À phải rồi, con là đích trưởng nữ." Ơ? Sao cứ khăng khăng với chữ Hoa vậy? Quan trọng là bộ dạng chẳng hiểu gì của cha kìa, hay là cũng xuyên không? Ta đành phải tiếp tục nhỏ nhẹ nhắc: "Mùa xuân cuối cùng năm Tiên đế còn sống, dịp Tết Nguyên đán có làm một bài thơ Phi Hoa Lệnh, lấy Phi Hoa làm tên e là không thích hợp ạ." Cha im lặng một lúc, ho khan hai tiếng. Có lẽ muốn giữ thể diện, cha thoáng tỏ vẻ không vui: "Con ngày ngày không đọc sách, lại biết nhiều điều kiêng kị thế." Ta ngoan ngoãn không đáp, trong lòng lén trợn trừng mắt một cái, ông ta suốt ngày đọc sách mà chẳng có chút kiến thức cơ bản nào, sớm muộn gì cũng mất chức mất đầu thôi. "Con muốn đặt tên gì?" Chắc cha cũng lười nghĩ rồi. "Phi Anh ạ." ... Thực ra ta muốn đặt là Phi Long Tại Thiên.

Phụ thân muốn ta thay tỷ tỷ vào cung. Lý do là vì tỷ tỷ ta hết ăn lại nằm, vào cung chẳng khác nào tự tìm đường chết. Trong khi ta lại có tài nấu nướng, Hoàng hậu vừa hay lại là một kẻ tham ăn. Phụ thân nói: "Nắm được dạ dày của Hoàng hậu, chính là nắm được trái tim của bệ hạ." Ta bừng tỉnh ngộ. Vì vậy, trong khi các phi tần đang dùng đủ mọi cách để cướp Hoàng thượng, ta lại đi giành Hoàng hậu với Hoàng thượng.

Nghe nói, trong hoàng cung có một mỹ nhân đặc biệt, trên tay cầm một viên gạch biết ca hát và phát sáng. Nàng ta nói, đó là iPhone 14. Không chỉ vậy, mỹ nhân này còn biết dùng bánh màn thầu trắng kẹp thịt và rau xanh để dâng lên Hoàng thượng. Nàng ta nói, món này bắt nguồn từ KFC. Là Quý phi, ta vừa nhai nho, vừa nghe cung nữ thân cận khua tay múa chân kể chuyện. Cung nữ lo lắng nói: "Nương nương, như vậy sao được, thế thì chẳng phải là ân sủng của Hoàng thượng đều dồn hết cho nàng ta sao!" Còn ta, thoải mái lật người: "Được rồi, cuối cùng cũng có thể yên ổn vài ngày." Cung nữ: "?" Kết quả, ngay khi ta đang suy nghĩ hôm nay nên tìm Lý Mỹ nhân tám chuyện hay tìm Triệu Quý nhân ăn hạt dưa, bên ngoài vang lên tiếng thái giám-- "Hoàng thượng giá lâm!" Tôi giật mình ngồi dậy. Không phải nói Hoàng đế cổ đại đều thích mỹ nhân xuyên qua sao? Tháng này đã có ba người xuyên qua rồi, sao hắn vẫn ngày ngày đến điện của ta? Không đúng, chuyện này rất không đúng.

Ta nhất thời nghĩ quẩn, gả cho một vị Tướng quân bá đạo và dũng mãnh, ngày ngày được hắn sủng ái đến tận mây xanh. Ta liếc nhìn hắn: "Hòa ly hay ở góa, chàng chọn một đi?" Phu quân ta trầm ngâm một lúc rồi nghiến răng đáp: "Ở góa." Đây là bắt nạt ta không đánh lại hắn à? Cẩu nam nhân xảo quyệt! Nếu như đã không chịu hòa ly, được thôi, vậy ta sẽ có thật nhiều mỹ nam!

Ngày thành thân, lang quân tránh ta như tránh rắn rết. Ta biết chàng không ưa mình, bèn cố ý tìm một mỹ nữ xinh đẹp, đưa vào phòng chàng. Nào ngờ, chàng liền sa sầm mặt, ném hết mấy a hoàn ấy ra ngoài. Thế là, ta lại để ý đến mấy nam tử tuấn tú trong phủ. Còn chưa kịp chọn được người nào vừa ý, Thịnh Hoài An đi cứu nạn trở về, lại mang theo một nữ tử họ Phương. Chàng đối với nữ tử ấy vô cùng che chở, hẳn là người trong lòng chàng. Ta chủ động đề nghị nạp Phương cô nương vào phủ, ai dè chàng lại nổi giận, sa sầm mặt mà nói: "Hứa Hiền, nếu nàng muốn chọc ta tức c.h.ế.c thì cứ nói thẳng, không cần vòng vo như vậy!"

Cho đến năm 19 tuổi, ta mới được đưa lên long sàng. Hoàng đế nhìn ta nằm trong chăn, đầu tiên là bật cười khúc khích. Ngay sau đó, đôi mắt hắn đỏ hoe, hắn ôm chắt lấy ta mà khóc không thành tiếng. Chỉ bởi vì hắn thực chất là bạn cùng bàn thời cấp ba của ta. Mà bọn ta đều là những người xuyên không. Không chỉ ta và Tiêu Dụ, mà bốn năm trước, cả lớp bọn ta đều đã xuyên không rồi. Ngày hôm sau, ta ngồi trên long ỷ, còn Tiêu Dụ ở bên cạnh bóc vải cho ta. Ta hỏi Tiêu Dụ, đợi đến khi tìm được các bạn học khác, hắn định ban cho bọn họ chức vị gì? Tiêu Dụ đút miếng thịt vải đến bên miệng ta, nói rất đơn giản. Lớp phó học tập hồi trước thích thức đêm, vậy thì phái đi đá-nh mõ báo canh. Lớp trưởng hồi trước thích đi du lịch, vậy thì phái đi lưu đày. Ta nghe mà ngây người, theo bản năng hỏi: "Thế. . . thế còn ta thì sao?" Tiêu Dụ cười híp mắt nói: "Ban chế-t, trẫm không thể có điểm yếu được."

Sau khi ca ca của ta lên ngôi hoàng đế, ai nấy đều không khỏi cảm thán. Từ một hoàng tử nơi lãnh cung trở thành bậc cửu ngũ chí tôn, thật không ngờ hắn lại có ý chí kiên cường đến vậy. Vì nắm giữ binh quyền, hắn thậm chí không tiếc biến biểu muội thanh mai trúc mã thành quân cờ liên hôn. Vô tình đến nhường nào. Nhưng chỉ có ta mới biết, ta và ca ca đều là người xuyên không. Lý do hắn tham gia đoạt ngôi, là bởi nam nhân ta để mắt có thân phận quá đặc biệt. Hơn nữa, người ta đã có người trong lòng, chẳng thèm để mắt đến ta. Vậy nên chỉ còn cách cưỡng đoạt mà thôi.

Trạng nguyên kỳ thi đại học là ta, xuyên không thành một nha hoàn thời cổ đại. Các nha hoàn khác ngày ngày chăm chăm trèo lên giường thiếu gia; còn ta, lại hết lòng đốc thúc thiếu gia học hành. Mẹ nó, ta đã rèn luyện mười tám năm, thứ ta không thiếu nhất chính là kinh nghiệm dự thi! Năm năm khoa cử, ba năm ôn luyện, thiếu gia đỗ trạng nguyên, ta công thành rút lui, rời phủ đi lấy chồng. Thế nhưng, thiếu gia lại chặn ta ở góc tường, đôi mắt đỏ ngầu: "Hành hạ ta bao nhiêu năm như vậy, nàng còn muốn đi hành hạ người khác nữa sao?"
Danh sách Top truyện ngôn tình xuyên không hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.