Quân nhân, đặc nhiệm, quân y – tình yêu trưởng thành, kỷ luật nhưng cực kỳ chung tình.
Nếu bạn thích kiểu nam chính kỷ luật, ít nói nhưng yêu sâu và rất bền, thì top truyện quân nhân dưới đây sẽ giúp bạn chọn nhanh những bộ đang được đọc nhiều và đánh giá cao.

Cô sắp phải đến biên giới làm nằm vùng rồi, nhưng người chồng là Đoàn trưởng của cô vẫn chẳng hay biết gì. Người đàn ông đó đang bận rộn ở bên cạnh mối tình đầu vừa chuyển công tác tới Bắc Kinh. Cố Cảnh Sâm chẳng mảy may nhận ra, tất cả đồ đạc thuộc về cô trong căn nhà này đều đã biến mất. Ngày cô đi tách khẩu, người đàn ông ấy vẫn còn đang giận dỗi vì cô từ chối dùng quan hệ để giúp người tình trong mộng của anh ta nhập hộ khẩu vào thành phố. Đường đường là một Đoàn trưởng, anh luôn nghiêm khắc với bản thân, chưa từng làm chuyện sai quy tắc. Vậy mà vì cô ta, anh sẵn sàng vứt bỏ nguyên tắc, chạy vạy lo lót cửa sau. Thậm chí vì bị cô từ chối, anh còn cãi nhau một trận to với cô. Cãi xong, anh bỏ đi biền biệt mấy ngày không về nhà. Nhưng anh đâu biết rằng, chính vì chuyện này mà cô đã quyết định rời đi sớm hơn dự kiến...

Tháng Chín năm 1985, là năm thứ mười Quý Nam Hy và Lục Tùng Chương bên nhau. Rõ ràng ngày cưới đã định sẵn, nhưng Lục Tùng Chương bao năm qua vẫn chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Đợi thêm chút nữa." Ba chữ "đợi thêm chút" này gần như đã mòn mỏi suốt cả thanh xuân của Quý Nam Hy. Có lẽ vì đã thất vọng quá nhiều lần, trong lòng cô lúc này ngoài mệt mỏi ra thì chẳng còn cảm xúc nào khác. "Được." Đó là câu trả lời của cô dành cho Lục Tùng Chương. Nhưng vừa dứt lời, cô đã rời khỏi căn hộ tập thể dành cho sĩ quan của anh, quay lại bệnh viện quân y làm việc. Lúc không có bệnh nhân, Quý Nam Hy vẫn tiếp tục sắp xếp việc đại sự. Thiệp mời, kẹo hỷ, váy cưới, tiệc mừng... Dù sao thì đám cưới này cô vẫn phải kết, chỉ là chú rể không phải Lục Tùng Chương mà thôi. Gia đình đã sắp xếp cho cô một đối tượng xem mắt mới.

Tháng 6 năm 1985, Trình Phương Điềm sống lại. Việc đầu tiên cô làm chính là tìm Chính ủy quân khu nộp đơn xin ly hôn để rời xa Chiến Đình. "Bác sĩ Trình, hai đứa kết hôn còn chưa đầy nửa năm, sao tự dưng lại đòi ly hôn? Quy trình phê duyệt của tổ chức ít nhất cũng phải mất hai tháng, trong thời gian này cô cứ bàn bạc lại với đồng chí Chiến xem sao." Trình Phương Điềm rũ mắt: "Dạ không cần đâu chú, đây là quyết định mà cả hai chúng cháu đã suy nghĩ rất kỹ rồi." Tờ đơn ly hôn này thực chất Chiến Đình đã ký tên sẵn từ ngày đầu tiên hai người kết hôn. Anh chán ghét cô vì đã dùng thuốc, dùng thủ đoạn để ép anh vào cuộc hôn nhân này, còn cảnh cáo nếu cô còn tính kế anh nữa thì biến khỏi quân khu ngay lập tức. Đời trước, cô vì sợ bị bỏ rơi mà dốc hết lòng dạ lấy lòng Chiến Đình, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy kết cục bị rẻ rúng rồi chết thảm. Con người ta, yêu sai một lần là khờ dại, nhưng nếu được làm lại mà vẫn đi vào vết xe đổ đó thì chính là rẻ mạt. Sống lại đời này, cô sẽ thuận theo ý Chiến Đình, cút đi thật xa. Rời bỏ anh hoàn toàn. Rời khỏi nhà Chính ủy, trời bên ngoài bắt đầu đổ mưa. Trình Phương Điềm đội mưa đi về khu tập thể quân nhân. Nhìn những dãy nhà gạch đỏ san sát ngay ngắn cùng những khẩu hiệu "Quân dân một lòng, đoàn kết xây dựng" được sơn trên tường, cô mới thực sự cảm nhận được mình đã quay về mấy chục năm trước.

Trọng sinh quay về năm 1978, Cố Thu Đường quyết định phải làm ngay ba việc: Bỏ thai, ly hôn, rời khỏi Quân khu Song Hải, đến Trung tâm Nghiên cứu Quốc phòng để cống hiến sức mình cho Tổ quốc. Sau khi trịnh trọng ghi chép ba đầu việc này vào sổ tay, Cố Thu Đường vừa ngẩng đầu lên đã thấy những câu khẩu hiệu được sơn đỏ rực, dán đầy khắp hang cùng ngõ hẻm: “Nạo ra! Hút ra! Chứ quyết không được sinh ra!” “Kết hôn muộn, sinh con muộn, ít con nhưng chất lượng, gia đình hạnh phúc, xã hội hài hòa.” “Ít con là phúc, đông con là họa!” Cô cụp mắt, cất kỹ cuốn sổ rồi rảo bước đi về phía bệnh viện. Đến văn phòng khoa Sản, Cố Thu Đường ngồi xuống ngay đối diện người bạn thân Đoàn Tuyết Tuyết. “Tớ quyết định không giữ đứa bé này nữa.” “Hả?” Đoàn Tuyết Tuyết ngẩn người một lúc mới phản ứng kịp: “Chuyện này không đùa được đâu, cậu đã bàn bạc với Trung đoàn trưởng Tô chưa?”

Năm 1984, tại bệnh viện quân y khu vực Hô Thành. “Bác sĩ Phương, tôi nghe nói cô vừa nộp đơn xin gia nhập nhóm nghiên cứu ở Cam Túc à? Chẳng phải quy định là người đã kết hôn không được tham gia sao?” Bác sĩ ngoại khoa Trần Hiểu Mai vừa bước vào văn phòng đã đi thẳng đến bàn làm việc, hỏi ngay Phương Tĩnh Nghi khi cô đang mải miết ghi chép hồ sơ. Động tác trên tay Phương Tĩnh Nghi khựng lại, nhưng cô lại hỏi một câu chẳng mấy liên quan: “Bác sĩ Trần, chị nói xem, nếu một người đàn ông đối xử tốt với tất cả mọi người, thậm chí còn tốt hơn cả vợ mình, thì lý do là gì?” Trần Hiểu Mai chẳng cần suy nghĩ, buột miệng đáp luôn: “Còn lý do gì nữa, không để tâm chứ sao!” “... Chị nói đúng.” Phương Tĩnh Nghi cười khổ gật đầu. Chuyện hiển nhiên như thế, vậy mà bấy lâu nay cô lại cứ tự lừa mình dối người.

Tháng 9 năm 1981, Quân khu Đông Hải. "Đoàng!" Tống Vãn Thu va sầm vào bia bắn, ngỡ ngàng nhìn người chiến sĩ trẻ cách đó không xa. Trong phút chốc, ký ức của hai kiếp người ùa về như thủy triều. Rõ ràng cô đã cô độc qua đời tại nhà mình, tại sao vừa mở mắt ra lại quay về bốn mươi năm trước thế này? Đúng lúc đó, một ánh nhìn lạnh lẽo phóng tới. Cô ngước lên nhìn người vừa đến, trái tim bỗng hẫng đi một nhịp. Người đàn ông đang sải bước về phía cô chính là người chồng mới cưới được hai tháng – Lữ đoàn trưởng Quân khu Đông Hải, Giang Thiếu Dã! Anh mặc bộ quân phục chỉnh tề, dáng người cao lớn hiên ngang. Những giọt mồ hôi đọng lại trên làn da màu đồng nơi cổ áo, cả người toát ra hơi nóng hừng hực nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương. Chưa kịp để cô định thần, bàn tay rắn chắc như sắt nguội của anh đã siết chặt lấy cổ tay cô, kéo thẳng vào một góc khuất. "Cô đến đây làm gì?" Giọng nói trầm thấp đầy vẻ chất vấn. Nhìn sâu vào đôi mắt đang lộ rõ vẻ không vui của anh, hốc mắt Tống Vãn Thu bỗng dưng cay xè: "Giang Thiếu Dã..."

Chồng cũ là người giàu nhất thành phố, con trai là đại gia công nghệ mới nổi, con gái là minh tinh hàng đầu. Nhưng Giang Tú Nhân lại chết dần chết mòn trong một căn hầm ngập ngụa, thi thể bốc mùi mới được người ta phát hiện. Sống cả một đời, mãi đến lúc chết Giang Tú Nhân mới tỉnh ngộ. Nếu được làm lại cuộc đời, cô tuyệt đối sẽ không từ bỏ sự nghiệp, không dung túng cho cô em họ đến nương nhờ, càng không để các con thân thiết với ả. Và điều hối hận nhất... là gả cho Chu Tranh Ngôn!

Bà nội tôi vẫn hay bảo, trên đời này đàn bà con gái cứ phải lập gia đình, sinh con đẻ cái thì cuộc sống mới mong ổn định, êm ấm được. Thế là, tôi hết lần này đến lần khác thúc giục Chu Diệp Bách đi đăng ký kết hôn, làm giấy phép sinh con. Nhưng bận rộn, tính toán đủ đường, cuối cùng anh ta lại đem tấm giấy phép vốn thuộc về tôi nhường lại cho người chị dâu góa bụa kia. “Bụng của Lộ Lộ đã bảy tháng rồi, không có giấy này thì không sinh con được. Chúng mình còn chưa đăng ký, chuyện con cái không cần vội.” Nhưng bà nội đang bị bệnh tật giày vò đến héo hon, bà vẫn cố gượng hơi tàn chưa chịu đi, cũng chỉ vì muốn tận mắt thấy tôi thành gia lập thất. Đã vậy anh ta không vội... Thì sau này khi thấy tôi kết hôn, sinh con với người đàn ông khác, anh ta còn khóc lóc cái nỗi gì?

Tôi chưa từng nghĩ, một cuộc gọi lúc nửa đêm trong cơn say lại có thể khiến tôi phải quỳ gối trước một vị Đại tá, đọc đi đọc lại ba chữ "em yêu anh" trọn vẹn 50 lần. Mà người đó còn là chú nuôi của bạn thân tôi. Nói chính xác hơn thì là "chú út nuôi" – nhưng người nhà họ Lục đều gọi chú ấy là chú Lục. Tô Diệc từng kể, chú của nó là vị chỉ huy trẻ tuổi nhất quân khu, mới 34 tuổi đã mang hàm Đại tá, tính tình nghiêm khắc tới mức đám lính mới chỉ nghe tên thôi đã run lẩy bẩy. Còn tôi, Cố Nhiễm, 21 tuổi, sinh viên năm ba Học viện Mỹ thuật, lại vừa gọi điện cho vị sát thần đó, khóc lóc ỉ ôi đòi hôn qua điện thoại.

Năm 1977, Khu tập thể Nhà máy Quân khí 546. "Phiếu thịt với tiền tôi để trên bàn rồi đấy. Sáng mai em chịu khó đi xếp hàng, mua ít thịt về." Tiếng nói của Kỳ Lỗi kéo Nguyễn Mai ra khỏi cơn thất thần. Cô hoàn hồn, ngước nhìn người đàn ông cao lớn, trẻ trung trong bộ quân phục đang đứng trước mặt. Kỳ Lỗi vốn chẳng có chuyện gì để nói với cô. Dặn dò xong câu đó, anh quay lưng cài lại cúc cổ áo cho chỉnh tề, rồi bước thẳng lên chiếc xe Jeep màu xanh quân đội đang chờ sẵn ngoài cửa, tuyệt nhiên không ngoảnh đầu lại lấy một lần. Nguyễn Mai dõi mắt nhìn bóng anh khuất dần, rồi quay đầu nhìn lại căn nhà xây bằng gạch ngói của mình, nhìn tấm ảnh cưới treo trên tường mà cảm thấy một trận hoang mang. Từ thế kỷ 21 quay ngược về mùa thu năm 1977, cũng là năm thứ hai sau khi kết hôn với Kỳ Lỗi, cô đã mất rất nhiều thời gian mới có thể thích nghi được với sự thật này. Kiếp trước, cô gả cho Kỳ Lỗi năm mười tám tuổi.

Sau khi bị "người yêu mạng" lừa sạch tiền, tôi đành cắn răng đi báo cảnh sát. Ai ngờ anh cảnh sát tiếp nhận lại chính là… người yêu cũ chia tay bao năm. Anh ta nhìn chằm chằm lịch sử chat, mặt đen như đít nồi: “Chuyển hẳn năm mươi ngàn cơ à! Tống Thiểm Thiểm, năm xưa em ngủ với anh ba ngày, em cũng chỉ dám mời anh ăn tô mì cay 9.9 đồng thôi đấy!” Tôi chỉ vào ảnh, cố gắng giúp anh tỉnh ngộ: “Người ta trẻ hơn anh nhiều!” “Ảnh của nó nhìn phát là biết pha kè rồi—” Anh ta dán mắt vào màn hình, đột nhiên khựng lại, mặt càng lúc càng tối sầm: “Hừ… trẻ thật đấy nhỉ…” “Trẻ cái con khỉ! Đây là thằng cháu bên ngoại lớp 12 chưa tốt nghiệp cấp ba của anh đấy!”

Cưới nhau ba năm, tôi quyết định ly hôn với anh chồng "vạn niên băng giá" của mình. Tiền lương hằng tháng anh nộp đủ, quà cáp lễ tết chẳng thiếu bao giờ, mỗi tội con người anh lúc nào cũng lạnh lẽo, có sưởi thế nào cũng không ấm lên nổi. Mẹ chồng khuyên tôi: "Đàn ông mà con, nhất là quân nhân nữa, không giỏi bày tỏ cảm xúc cũng là chuyện thường tình thôi." Nhưng thứ tôi khao khát là một tổ ấm nồng đượm hơi người, chứ không phải một bức tượng thần khiến người ta lạnh đến phát run. Cho đến khi tôi đẩy tờ thỏa thuận ly hôn đến trước mặt anh, một giọng nói chưa từng nghe thấy bỗng nổ vang trong đầu tôi—— 【Không được ký! Dám ký tôi chết cho em xem! Toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi nằm trong cái hộp màu xanh quân đội ở ngăn kéo thứ ba tủ đầu giường ấy, mật khẩu là sinh nhật em, cho em hết đấy!】 Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, từ đầu đến cuối vẫn trưng ra khuôn mặt không cảm xúc, thậm chí đến chân mày cũng chẳng buồn nhíu lấy một cái, mà thẫn thờ cả người.

Vì báo đáp ơn cứu mạng, tôi gả cho Cố Trầm — chiến sĩ anh hùng vì thương tích mà bị tuyên “mất khả năng sinh con”. Đêm tân hôn, người đàn ông quyết đoán nơi chiến trường ấy lại áy náy đẩy quyển sổ tiết kiệm về phía tôi, không dám nhìn thẳng: “Lâm Vãn, đây là toàn bộ tiền tích cóp của anh, mật mã là ngày sinh của em. Em cầm lấy, sau này… tìm một nhà tốt mà gả. Ủy khuất cho em rồi.” Cả khu gia đình quân nhân đều cười tôi trẻ như thế mà sắp phải thủ… “quả phụ”, ngay cả anh cũng thấy có lỗi. Nhưng chỉ mình tôi biết: anh không thật sự ‘tuyệt tự’, chỉ là bị thương vào chỗ căn bản. Còn tôi — cơ địa trăm năm khó gặp, dễ thụ thai, lại mang theo suối linh trong không gian có thể điều dưỡng thân thể. Tôi nhìn gương mặt tuấn tú mà u sầu của anh, khóa cửa, đẩy anh ngã xuống giường: “Anh hùng, báo ân có rất nhiều cách.” Tôi cúi sát tai anh, hơi thở thơm như lan: “Em chọn cách trực tiếp nhất.”

Năm mười chín tuổi. Tôi nếm trái cấm với Mộc Đường Sinh – đồng đội của bố tôi. Sau năm năm yêu đương thầm kín, đây là lần thứ mười tôi đề nghị Mộc Đường Sinh chuyện kết hôn. Nhưng lại vô tình nghe thấy anh đang cười nói cùng mấy anh em trong quân ngũ. "Cậu giúp nhà họ Ôn chăm sóc con bé đó bao nhiêu năm nay, chưa từng nghĩ đến chuyện rước người ta về dinh à?" Giọng của Mộc Đường Sinh lạnh nhạt vô cùng: "Một đứa trẻ kém tôi những tám tuổi, tôi chưa điên đến mức đó." Quay đầu đi, anh chấp nhận đính hôn với người phụ nữ môn đăng hộ đối, tuổi tác tương xứng với mình. Lần này, tôi không khóc, cũng chẳng làm loạn. Tôi bốc thăm trong số ba đối tượng xem mắt mà bố đã chọn sẵn, chọn trúng Chu Dã – gã trai ngông cuồng nhất quân doanh, rồi lặng lẽ ấn định ngày cưới nhanh nhất có thể. Vào ngày tôi đính hôn, vị đại đội trưởng vốn dĩ luôn trầm ổn như Mộc Đường Sinh lại lần đầu tiên mất khống chế. Anh xông thẳng vào tiệc cưới, ngã quỵ đầy thảm hại trước sự chứng kiến của bao người.

Chồng tôi vì muốn trả ơn cứu mạng của đồng đội... Đã nhẫn tâm đem con trai vừa mới lọt lòng tặng cho người ta, rồi lừa tôi rằng đứa trẻ không may chết yểu. Sau này, khi tình cờ biết được con mình vẫn còn sống, tôi điên cuồng chạy đi chất vấn chồng. Nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là một câu nói lạnh lùng: "Đây là món nợ của anh." Tôi tìm mọi cách để đón con về, nhưng dưới sự cản trở của chồng, cuối cùng vẫn trắng tay. Trong nỗi đau đớn và hối hận tột cùng vì để mất con, tôi đã qua đời trong u uất. Chẳng ngờ khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày sinh con. "Thích đem con tặng người khác à? Vậy thì anh cứ tự đi mà làm kiếp tuyệt tự đi!"

"Đội trưởng Thẩm, bà xã tới thăm nuôi kìa!" Tiếng hô hoán ầm ĩ của đám lính khiến Thẩm Mặc Hàn đang nghiêm mặt trên sân tập phải khựng lại, mày kiếm nhíu chặt. Tôi đứng chôn chân ngoài cổng doanh trại, ngón tay bấu chặt vào mép tờ đơn ly hôn đến mức trắng bệch. Hai năm đằng đẵng. Mang tiếng vợ chồng hợp pháp, nhưng số lần anh về nhà còn ít hơn số ngón trên một bàn tay. Đừng nói đến chuyện chung chăn gối, ngay cả một bữa cơm đàng hoàng cũng là xa xỉ. "Em đến đây làm gì?" Thẩm Mặc Hàn sải bước đi tới. Bộ quân phục thẳng thớm ôm lấy vóc dáng cao lớn, khí chất lạnh lùng bức người, nhưng gương mặt anh vẫn là vẻ xa cách ngàn dặm ấy. Tôi hít một hơi sâu, cố nén sự run rẩy: "Ký đi, chúng ta giải thoát cho nhau." Không khí như đông cứng lại. Sắc mặt anh sa sầm ngay tức khắc. "Lâm Vãn Tình, em phát điên cái gì vậy?" "Ly hôn." Tôi lặp lại, chìa tờ đơn nát nhàu ra trước mặt anh. "Hai năm qua, chúng ta sống còn chẳng bằng người dưng nước lã. Cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này, giữ lại để tế ai?" Nắm đấm của Thẩm Mặc Hàn siết chặt, khớp xương kêu răng rắc: "Ai xúi giục em? Có phải mẹ anh lại nói gì khó nghe không?" Tôi cười khẩy, chua chát: "Mẹ anh sao? Bà ấy chỉ mong tống khứ tôi đi cho khuất mắt, để rước cô con gái nuôi vàng ngọc kia về làm dâu thảo thôi." "Vớ vẩn!" Anh gầm lên, giọng đanh lại. "Có vớ vẩn hay không, tự thâm tâm anh rõ nhất." Tôi quay lưng, không muốn nhìn thấy vẻ mặt đó nữa. "Đơn tôi để đấy, ký xong thì gửi bưu điện cho tôi." "Đứng lại!" Tiếng giày quân đội nện mạnh xuống nền đất, dồn dập đuổi theo. Giây tiếp theo, cổ tay tôi đã bị bàn tay thô ráp của anh gông chặt. "Em muốn rời xa anh đến thế sao?" Giọng anh run rẩy – một sự kìm nén vỡ vụn mà lần đầu tiên tôi nghe thấy. Tôi ngoảnh lại, bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu tơ máu của anh: "Thẩm Mặc Hàn, anh lấy tư cách gì để hỏi câu này? Hai năm qua, đã có giây phút nào anh coi tôi là vợ chưa?" Tay anh khựng lại giữa không trung, ánh mắt giằng xé đầy phức tạp. Đúng lúc này, một giọng nói chảy nước vang lên: "Anh Mặc Hàn ơi!" Một cô ả mặc váy hoa chạy tới, thân mật khoác lấy cánh tay Thẩm Mặc Hàn như thể chủ quyền đã định: "Dì bảo hôm nay anh được nghỉ, em cất công làm món thịt kho tàu anh thích nhất mang tới nè." Tôi lạ gì cô ta. Tống Vũ Vi – "em gái nuôi" quý hóa của mẹ chồng tôi. "Vị này là..." Tống Vũ Vi chớp mắt, giả bộ ngây thơ nhìn tôi. "Vợ anh ấy." Tôi lạnh lùng đáp trả. "Nhưng sắp thành vợ cũ rồi, cô cứ tự nhiên." Đáy mắt Tống Vũ Vi lóe lên tia đắc ý, nhưng cái miệng nhỏ nhắn vẫn thốt ra những lời "trà xanh" phát ớn: "Chị dâu, chị đừng giận anh Mặc Hàn, anh ấy là vì việc công nên mới bận rộn thôi mà." "Phải rồi, bận đến mức thời gian chạm vào người vợ mình một cái cũng không có." Tôi cười đầy châm biếm. "Ngược lại là cô, ba ngày hai bữa lại 'tiếp tế' vào doanh trại, xem ra còn tận tâm hơn cả chính thất như tôi." Thẩm Mặc Hàn cau mày, hất mạnh tay Tống Vũ Vi ra: "Cô về trước đi." "Nhưng mà anh Mặc Hàn..." "Tôi bảo về đi!"

Mùa hè năm 1984, tại điểm đăng ký dự thi đại học. Ôn Niệm Khanh nhìn chằm chằm vào dòng khẩu hiệu sơn đỏ trên tường: “Hôm nay nỗ lực thi đại học, mai sau cống hiến cho nước nhà”. Một lần nữa, cô xác nhận mình đã thực sự trọng sinh về bốn mươi năm trước. Trong căn phòng gạch đỏ thô sơ náo nhiệt, các bạn học đang chen khúc quanh chiếc bục giảng bong tróc lớp sơn để điền vào tờ phiếu đăng ký. Chỉ có Ôn Niệm Khanh là được thầy giáo khuyên nhủ: “Niệm Khanh, em chắc chắn vì muốn gả cho Doanh trưởng Kỳ mà không đăng ký dự thi sao?” Một câu hỏi đầy lòng nhân từ đã thức tỉnh linh hồn cô.

Bệ hạ tứ hôn, ta bị ép gả vào Tiêu Sơn Bá phủ làm kế thất. Nghe đồn bà bà tương lai khắc nghiệt, chị đệ muội khó chiều, phu quân lại có một ái thiếp, kiêu ngạo đến tột cùng, từng khiến vị phu nhân trước tức chế-t. Ở kinh thành, phàm là gia đình tử tế đều tránh như tránh tà. Trước lúc lên kiệu hoa, mẹ nắm tay ta, mắt lệ nhòa: "Nữ nhi à, con nhất định phải cẩn thận đấy. Đừng có quá tay với người nhà chồng, đến lúc đó cha con không biết ăn nói thế nào với bệ hạ đâu."

Năm 1983. Đêm đã về khuya, cả khu đại viện quân khu chìm trong bóng tối tịch mịch, duy chỉ có phòng khách nhà họ Phó là còn hắt ra ánh đèn leo lét. "Ba, mẹ, con đồng ý theo hai người ra nước ngoài sinh sống." Nghe con gái nói vậy, vợ chồng họ Nguyễn đang ở bên kia bờ đại dương xúc động đến bật khóc. "Tốt quá rồi Hoan Hoan ơi. Nếu không phải vì trận động đất năm xưa, cả nhà ta đã chẳng phải ly tán bao năm đằng đẵng như vậy. Ba mẹ không hề cố ý bỏ rơi con đâu, bây giờ ba mẹ sẽ về đón con ngay." Nghe tiếng khóc nghẹn ngào của đấng sinh thành, trong lòng Phó Ý Hoan dâng lên nỗi chua xót lạ lùng. Cô hít sâu một hơi, cố kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong lồng ngực: "Ba mẹ cho con thêm nửa tháng nữa nhé. Ở đây con còn chút việc cần giải quyết, xong xuôi con sẽ sang ngay, từ nay về sau sẽ luôn ở bên phụng dưỡng ba mẹ." Nghe vậy, vợ chồng họ Nguyễn như sực nhớ ra điều gì: "Đúng, đúng, là ba mẹ hồ đồ quá. Dù sao nhà họ Phó cũng có công nuôi dưỡng con bao năm nay. Nghe nói người anh trai kia cưng chiều con từ bé đến lớn, con cũng nên chào tạm biệt họ cho phải đạo." Nghe nhắc đến cái tên Phó Thần Thâm, trái tim Phó Ý Hoan khẽ run lên, dấy lên một nỗi đau đớn xen lẫn xót xa.

Năm thứ hai tôi bị tàn tật, Bùi Trạm hủy hôn với tôi: "Bác sĩ bảo nửa đời sau của em khó mà đứng dậy được nữa." "Anh không thể lấy một người tàn phế làm vợ, cứ coi như anh phụ em đi." Tôi gật đầu. Lập tức bảo gia đình thu hồi lại tất cả tài nguyên đã cấp cho hắn. Ông nội sợ tôi nghĩ quẩn, bèn định cho tôi một mối hôn sự khác. Sau này, cả thiên hạ đều biết, vị Chỉ huy đương nhiệm yêu chiều cô vợ ngồi xe lăn của mình như mạng. Dưới sự chăm sóc không rời không bỏ ấy, kỳ tích y học đã xuất hiện. Năm đó, khi từ quân khu về thăm nhà dịp Tết, Bùi Trạm đỏ mắt tìm đến tận cửa. "Kiều Kiều, anh hối hận rồi. Đáng lẽ anh không nên bỏ rơi em vào lúc em cần anh nhất, cho anh thêm một cơ hội nữa được không?" Tôi khoác tay người đàn ông bên cạnh, tung một cước đá Bùi Trạm văng ra ngoài: "Cút!"
Danh sách Top truyện quân nhân hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.