Tổng hợp những bộ ngôn tình hiện đại hấp dẫn, gần gũi, bối cảnh đời sống thực tế.
Ngôn tình hiện đại luôn là lựa chọn an toàn cho những ai muốn tìm cảm xúc gần gũi, dễ đồng cảm. Danh sách này tổng hợp các bộ hiện đại đang được độc giả yêu thích và bàn luận nhiều nhất.

Tôi đã đặt lịch phẫu thuật phá thai và ly hôn, nhưng anh chồng cơ trưởng của tôi vẫn chẳng hề hay biết. Anh còn đang mải mê chăm sóc cô người yêu cũ đang mang thai, chỉ thấy dạo này tôi đột nhiên trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Cô ta đăng ảnh thân mật của hai người lên mạng, tôi lặng lẽ vào nhấn thích. Anh đưa cô ta đến gặp tôi để khám thai, tôi tận tình chăm sóc. Tôi không làm mình làm mẩy, chẳng hề gây gổ, thậm chí còn chủ động giấu kín mối quan hệ vợ chồng trước mặt cô ta. Anh tưởng tôi đã thông suốt, nhưng anh đâu biết rằng, tôi vốn dĩ không cần anh nữa rồi. Cái ngày anh hộ tống người cũ đến bệnh viện tìm tôi khám thai. Người phụ nữ ấy cứ như thể hoàn toàn không biết tôi và người đàn ông kia là vợ chồng, cô ta níu lấy vạt áo blouse trắng của tôi, nũng nịu: "Bác sĩ ơi, tôi sợ đau lắm, chị nhẹ tay chút nhé." Tôi định lên tiếng bảo rằng khám thai định kỳ không đau đâu.

"Cố tổng, nguy to rồi! Phu nhân đã biết chuyện đứa bé trong bụng sau khi sinh ra sẽ bị giao cho cô Quan An An nuôi dưỡng, cô ấy đã gửi đơn ly hôn đến tập đoàn rồi!" Nghe vậy, ánh mắt người đàn ông trầm xuống: "Cô ấy đang ở đâu?" "Phu nhân chạy về nhà mẹ đẻ rồi ạ. Khuyên thế nào cũng không chịu về." Cố Ngôn Việt siết chặt tờ đơn ly hôn trong tay, cơn giận trong lòng cuồn cuộn dâng lên, gằn giọng: "Nhắn với phu nhân, đã không ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ khiến cô ấy phải trả giá cho sự tùy hứng của mình!" Thế là, ngày đầu tiên cô trở về nhà mẹ đẻ. Tập đoàn Lục thị tuyên bố phá sản. Cha cô vì gánh khoản nợ ngàn tỷ khổng lồ mà nhảy lầu tự vẫn. Ngày thứ hai trở về. Hàng chục người trong dòng họ Lục gia bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Ngày thứ ba. Mẹ cô không chịu nổi cú sốc quá lớn, đã cắt cổ tay tự sát trong phòng tắm. Di vật bà để lại cho Lục Ương Ương chỉ có một chiếc điện thoại cũ nát, bên trong là tin nhắn mới nhất từ chồng cô - Cố Ngôn Việt: "Muốn con gái và cháu ngoại bà được sống yên ổn, thì dùng cả cái Lục thị và mạng của các người ra mà đổi." Chiếc điện thoại rơi xuống đất. Hơi thở Lục Ương Ương nghẹn lại, khóe mắt đột nhiên lăn xuống một giọt lệ máu. Cùng lúc đó, ngoài cửa vang lên một giọng nói lạnh lẽo như băng: "Về nhà với tôi." Là giọng của Cố Ngôn Việt. Cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đã cạn sạch tình nghĩa ấy, vừa định mở miệng nói gì đó thì cổ họng dâng lên vị tanh ngọt. Lục Ương Ương thốc ra một ngụm máu tươi, trước mắt tối sầm, cứ thế ngã gục xuống sàn.

Cô sắp phải đến biên giới làm nằm vùng rồi, nhưng người chồng là Đoàn trưởng của cô vẫn chẳng hay biết gì. Người đàn ông đó đang bận rộn ở bên cạnh mối tình đầu vừa chuyển công tác tới Bắc Kinh. Cố Cảnh Sâm chẳng mảy may nhận ra, tất cả đồ đạc thuộc về cô trong căn nhà này đều đã biến mất. Ngày cô đi tách khẩu, người đàn ông ấy vẫn còn đang giận dỗi vì cô từ chối dùng quan hệ để giúp người tình trong mộng của anh ta nhập hộ khẩu vào thành phố. Đường đường là một Đoàn trưởng, anh luôn nghiêm khắc với bản thân, chưa từng làm chuyện sai quy tắc. Vậy mà vì cô ta, anh sẵn sàng vứt bỏ nguyên tắc, chạy vạy lo lót cửa sau. Thậm chí vì bị cô từ chối, anh còn cãi nhau một trận to với cô. Cãi xong, anh bỏ đi biền biệt mấy ngày không về nhà. Nhưng anh đâu biết rằng, chính vì chuyện này mà cô đã quyết định rời đi sớm hơn dự kiến...

Để trả thù người chồng là đội trưởng cảnh sát của tôi, kẻ thủ ác đã tàn nhẫn móc tim tôi khi tôi vẫn còn hơi thở, rồi chặt đứt đầu tôi. Cho đến tận lúc cái chết cận kề, tôi vẫn không hé môi nửa lời về hành tung của chồng mình. Dù anh ta chỉ cách tôi đúng một con phố, đang ở trong khách sạn năm sao linh đình tổ chức sinh nhật cho em gái tôi. Khi có người hỏi sao tôi vẫn chưa đến, anh ta chỉ lạnh lùng hừ một tiếng. "Ai thèm cô ta đến chứ? Suốt ngày chỉ biết làm mình làm mẩy, chẳng có chút dáng vẻ nào của vợ cảnh sát cả!" Đúng như anh mong đợi, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện để làm phiền anh và em gái nữa. Một tiếng sau khi tôi chết, tiệc sinh nhật của em gái tôi chính thức bắt đầu. Trong sảnh tiệc, tiếng chạm ly chúc tụng vang lên rộn rã. Chồng tôi – Lục Thừa Diễn đưa tay lên nhìn đồng hồ, sắc mặt hơi sa sầm. "Đợi thêm mười phút nữa, Thẩm Vãn Đường không đến thì cứ bắt đầu luôn đi."

Tôi sống lại rồi, quay về đúng ngày tôi tỏ tình với Cố Tu Trúc. Giữa tiếng reo hò ầm ĩ chói tai, anh ta nhìn tôi đang khóc đến sưng húp cả mắt, giọng điệu lạnh lùng như băng giá Siberia. "Tô Vãn Tinh, dùng cái cách gây chú ý lố bịch này, cô thấy có ý nghĩa không?" Dứt lời, anh ta đã quay đầu sang, ánh mắt rơi xuống Tần Ngữ Phi đang duyên dáng đứng bên cạnh, lập tức dịu dàng như nước mùa xuân. "Ngữ Phi, cậu đợi tớ một lát, tớ xử lý xong phiền phức này sẽ đến ngay." Anh ta quay lại nhìn tôi, mày chau lại đầy vẻ mất kiên nhẫn và dạy dỗ. "Cô không thể học tập Ngữ Phi người ta, trầm tính một chút à? Có thời gian thì đọc thêm sách, nâng cao nội tâm, đừng có cả ngày trong đầu chỉ toàn mấy chuyện yêu đương vớ vẩn..." Tôi phiền ch//ết đi được. Thật đấy. Cái miệng lải nhải không ngừng của anh ta, như một con ruồi ph//iền phức, cứ vo ve bên tai, còn che mất tầm nhìn của tôi nữa. Tôi đột ngột đẩy mạnh anh ta ra, dùng hết sức bình sinh, lao về phía góc kh//uất bị đám đông lãng quên sau lưng anh ta, bổ nhào vào một vòng tay nóng rực và rắn rỏi. "Chồng ơi..." Tôi ôm ch//ặt người trong lòng, bao nhiêu t//ủi h//ờn và nhớ nhung dồn nén suốt hai kiếp, ngay khoảnh khắc này vỡ òa thành nước mắt, kh//óc đến x//é lòng. Văn Dã mười tám tuổi vẫn còn sống, mùi hương nắng mai trên người cậu ấy không còn lẫn với mùi khói đặc và than ch//áy nữa. Tốt quá rồi, mọi thứ... vẫn còn kịp.

Năm 1984, tại bệnh viện quân y khu vực Hô Thành. “Bác sĩ Phương, tôi nghe nói cô vừa nộp đơn xin gia nhập nhóm nghiên cứu ở Cam Túc à? Chẳng phải quy định là người đã kết hôn không được tham gia sao?” Bác sĩ ngoại khoa Trần Hiểu Mai vừa bước vào văn phòng đã đi thẳng đến bàn làm việc, hỏi ngay Phương Tĩnh Nghi khi cô đang mải miết ghi chép hồ sơ. Động tác trên tay Phương Tĩnh Nghi khựng lại, nhưng cô lại hỏi một câu chẳng mấy liên quan: “Bác sĩ Trần, chị nói xem, nếu một người đàn ông đối xử tốt với tất cả mọi người, thậm chí còn tốt hơn cả vợ mình, thì lý do là gì?” Trần Hiểu Mai chẳng cần suy nghĩ, buột miệng đáp luôn: “Còn lý do gì nữa, không để tâm chứ sao!” “... Chị nói đúng.” Phương Tĩnh Nghi cười khổ gật đầu. Chuyện hiển nhiên như thế, vậy mà bấy lâu nay cô lại cứ tự lừa mình dối người.

Buổi họp lớp kết thúc, chồng tôi lên xe của Hứa Niệm Hạ - "ánh trăng sáng" trong lòng anh ta. Có người lên tiếng trêu chọc: "Hai người vốn là một cặp từ nhỏ, giờ mười năm mới gặp lại, quay về bên nhau đi thôi." "Chuyện này còn phải xem ý của Ngô Việt đã." Hứa Niệm Hạ mỉm cười, nhưng chẳng giấu nổi vẻ khấp khởi nơi đáy mắt. Chồng tôi mỉm cười, không đáp lời nhưng cũng chẳng hề phản đối. Đám đông xung quanh bắt đầu hò reo hùa theo. Tôi không nhịn được, bèn vỗ tay cho họ. "Thật đúng là tình chàng ý thiếp, đợi đến khi hai người kết hôn, nhớ phải gửi thiệp mừng cho tôi đấy. Tôi nhất định sẽ đi một phong bì thật dày." Cả căn phòng bỗng chốc im bặt. Tôi quay lưng bước đi.

Cơ trưởng Phó, em mệt đến mức chẳng muốn tha thứ cho anh nữa rồi... Tháng mười một ở thủ đô, gió thu thổi về se sắt. Nguyễn Đường vừa là xong bộ đồng phục cơ trưởng cho Phó Tư Niên thì chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên. Là tin nhắn từ một người bạn: "Hình như tớ vừa thấy chồng cậu đi cùng người phụ nữ nào đó." Ngay sau đó là một bức ảnh được gửi kèm. Nguyễn Đường nhấn vào xem, trong ảnh là bóng lưng của một người đàn ông và một người phụ nữ. Dù chỉ là từ phía sau, cô vẫn nhận ra ngay vóc dáng cao lớn, hiên ngang ấy chính là Phó Tư Niên. Còn người phụ nữ đứng cạnh anh, tuy cũng chỉ thấy lưng nhưng vẫn toát lên khí chất vô cùng nổi bật. Nguyễn Đường khẽ thở dài, cô xếp gọn bộ quần áo đã phẳng phiu vào vali, thầm đưa ra một quyết định. Để anh đi thôi—

Ngày kết hôn, anh bỏ mặc cô để đi gặp tình đầu. Ngày cô mang thai, anh tháp tùng tình đầu đến khoa sản. Ngày kỷ niệm, anh dẫn theo tình đầu tham gia buổi tụ tập bạn bè. Giờ đây, ngay trong chuyến du lịch ly hôn của hai người, chỉ vì một câu nói của cô ta mà anh xoay người đòi về nước ngay lập tức. “Anh có việc gấp, phải về nước trước.” Thấy Chu Hạc Lẫm định đi, Lục Ngôn Hoan theo bản năng níu lấy cánh tay anh: “Anh không thể ở lại sao? Chỉ lần này thôi, anh không thể… vì em mà phá lệ một lần được sao?” Cô muốn cho anh một cơ hội cuối cùng, cũng coi như cho cuộc hôn nhân này một lời giải thích thỏa đáng. Chu Hạc Lẫm không mảy may do dự, anh dứt khoát rút tay ra, nhìn cô bằng ánh mắt đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Lục Ngôn Hoan, Vi Vi cần anh hơn cô.” Trong phút chốc, Lục Ngôn Hoan bỗng thấy buồn cười, nhưng nỗi xót xa trào dâng trong lòng khiến cô nghẹn ngào không thốt nên lời. Chu Hạc Lẫm không nhìn cô thêm lần nào nữa, anh đẩy cửa xe bước đi thẳng. “Rầm—” Tiếng đóng cửa xe vang lên khô khốc. Dưới ánh hoàng hôn muộn, Lục Ngôn Hoan dõi theo bóng lưng anh dần xa khuất, cho đến khi nó hòa làm một với những đám mây rực đỏ nơi chân trời. Cô chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út tay trái, ném thẳng ra ngoài cửa sổ, rồi nhấn ga phóng xe đi…

Thời cấp ba, tôi đã giấu giếm tất cả mọi người, âm thầm thích Trần Trạch Lâm suốt ba năm ròng rã. Dẫu cho cậu ấy từng nói với tôi rằng, cậu ấy đã có người mình thích. Khi đó, ở một thành phố trồng đầy cây ngô đồng, cậu ấy đã hỏi tôi: "Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có thích cây ngân hạnh không?" Cuối cùng, mối tình thầm kín dành cho cậu ấy cũng chết yểu mà chẳng đơm hoa kết trái. Nhiều năm sau, cậu ấy sớm đã trở thành một đại minh tinh tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu. Trong lễ kỷ niệm ngày thành lập trường cấp ba, các học sinh bên dưới sân khấu thi nhau ồn ào trêu chọc, hỏi xem thời cấp ba cậu ấy có lén lút yêu đương hay không. Tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ lắc đầu nói không, nhưng chẳng ngờ cậu ấy lại cười đáp: "Có chứ, mỗi buổi chiều tôi đều giả vờ đi ngang qua lớp cô ấy, nhưng lần nào cô ấy cũng cau mày, nhìn chằm chằm vào tờ đề Vật lý trong tay." "Cô ấy chưa một lần nào ngẩng đầu lên nhìn tôi." "Tôi thừa nhận sức hấp dẫn của mình còn chẳng bằng một tập đề thi Vật lý." Dưới khán đài vang lên tiếng cười ồ, còn tôi thì lại sững sờ tại chỗ.

Đêm qua ngủ nude, ngực bị con bọ quái quỷ nào đó cắn cho sưng vù, đau đến mức thở không nổi. Bạn cùng phòng vội vã đưa tôi tới phòng khám. Nhưng khoảnh khắc nhìn rõ mặt vị bác sĩ trực ban, tôi hoàn toàn sững sờ. Thẩm Bạch - nam thần đại học mà tôi từng âm thầm theo đuổi suốt bốn năm - thong thả tháo khẩu trang. Anh vừa ghi chép bệnh án, vừa lãnh đạm ra lệnh: "Bỏ tay xuống, đừng che nữa, để tôi xem."

Kết hôn được bảy năm, chồng tôi ngoại tình. Tôi vác theo cái bụng bầu chạy đi bắt gian, đẩy cửa vào nhìn thấy quần áo vương vãi khắp nơi cùng với hai bộ d-a người. Một bộ là của phụ nữ. Một bộ là của chồng tôi. Tôi chỉ muốn bắt gian, nhưng giờ thì sợ đến nỗi đứa nhỏ trong bụng cũng sắp tòi cả ra ngoài rồi!

Tôi chưa từng nghĩ, một cuộc gọi lúc nửa đêm trong cơn say lại có thể khiến tôi phải quỳ gối trước một vị Đại tá, đọc đi đọc lại ba chữ "em yêu anh" trọn vẹn 50 lần. Mà người đó còn là chú nuôi của bạn thân tôi. Nói chính xác hơn thì là "chú út nuôi" – nhưng người nhà họ Lục đều gọi chú ấy là chú Lục. Tô Diệc từng kể, chú của nó là vị chỉ huy trẻ tuổi nhất quân khu, mới 34 tuổi đã mang hàm Đại tá, tính tình nghiêm khắc tới mức đám lính mới chỉ nghe tên thôi đã run lẩy bẩy. Còn tôi, Cố Nhiễm, 21 tuổi, sinh viên năm ba Học viện Mỹ thuật, lại vừa gọi điện cho vị sát thần đó, khóc lóc ỉ ôi đòi hôn qua điện thoại.

Tám năm yêu đương, tôi cứ ngỡ cuối cùng sẽ là một đám cưới viên mãn. Cho đến ngày công tác thứ ba, tôi phát hiện bạn trai dùng tài khoản nhỏ để thổ lộ: “Đời này hối tiếc nhất, là trước khi cưới mới gặp được người muốn chăm sóc cả đời.” Ảnh chụp kèm theo, là cô học muội nhỏ hơn tôi mười tuổi, trong sáng, dịu dàng, nụ cười như gió xuân. Mà tôi – chỉ là người thừa trong chính tình yêu của mình. Anh ta ngoại tình. Tôi vạch trần. Anh ta cầu hôn. Tôi từ chối thẳng. Anh ta khóc lóc níu kéo. Tôi lạnh lùng xoay lưng bỏ đi. Trong lúc say khướt, tôi ngã vào vòng tay một người đàn ông khác – một cảnh sát cao lớn, trầm tĩnh, lý trí nhưng cũng dịu dàng đến bất ngờ. Anh cho tôi một bờ vai, một tình yêu không phản bội, một lời hứa đủ để tôi yên lòng cả đời: “Sau này, có anh.” ✨ Đây là câu chuyện của một cô gái từ đau đớn, phản bội đến đứng dậy, dứt khoát rời bỏ quá khứ, và tìm thấy tình yêu xứng đáng với mình.

Tôi lẽo đẽo theo đuổi Trình Cảnh Diệu suốt bảy năm. Đến khi hắn chịu gật đầu cưới tôi thì "bạch nguyệt quang" – người trong mộng của hắn về nước. Hắn bảo: "Mấy năm nay em ăn may thế chỗ lúc cô ấy đi vắng. Giờ người ta về cũng chẳng đòi danh phận gì, em đừng có mà hẹp hòi, nhỏ nhen." Tôi im lặng. Đám bạn của hắn nhao nhao vào nói đỡ: "Thời nay đàn ông ai chẳng có vài cô bồ bên ngoài?" "Anh Diệu chỉ có mỗi một người thương trong lòng thôi, cô biết điều chút đi." Trình Cảnh Diệu lạnh lùng chốt hạ: "Không chấp nhận được à? Thế thì hủy hôn." Tôi chờ mãi mới được câu này: "Được." Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi. Mấy gã bạn hắn cười cợt phía sau: "Vãi, cũng cứng phết nhỉ." "Chúng mày đoán xem bao lâu thì cô ta quay lại quỳ gối xin làm hòa?" Trình Cảnh Diệu cười khẩy: "Lần trước ba ngày, lần này ra vẻ cứng cỏi thế chắc được một tuần." Cả đám cười ồ lên. Nửa tháng sau, lần đầu tiên Trình Cảnh Diệu chủ động liên lạc với tôi: "Tô Vãn, cho em thời gian ngẫm nghĩ cũng lâu rồi đấy, thấy nguôi ngoai thì quay về đi." Lúc đó, Trì Yến đang ôm eo tôi, tay cầm cuốn sổ đỏ chót vừa nhận được chụp một tấm hình gửi đi, kèm lời nhắn: "Thiếu gia họ Trình này, ly hôn mới cần thời gian hòa giải, chứ kết hôn thì không đâu nhé!"

Nghe nói, trong hoàng cung có một mỹ nhân đặc biệt, trên tay cầm một viên gạch biết ca hát và phát sáng. Nàng ta nói, đó là iPhone 14. Không chỉ vậy, mỹ nhân này còn biết dùng bánh màn thầu trắng kẹp thịt và rau xanh để dâng lên Hoàng thượng. Nàng ta nói, món này bắt nguồn từ KFC. Là Quý phi, ta vừa nhai nho, vừa nghe cung nữ thân cận khua tay múa chân kể chuyện. Cung nữ lo lắng nói: "Nương nương, như vậy sao được, thế thì chẳng phải là ân sủng của Hoàng thượng đều dồn hết cho nàng ta sao!" Còn ta, thoải mái lật người: "Được rồi, cuối cùng cũng có thể yên ổn vài ngày." Cung nữ: "?" Kết quả, ngay khi ta đang suy nghĩ hôm nay nên tìm Lý Mỹ nhân tám chuyện hay tìm Triệu Quý nhân ăn hạt dưa, bên ngoài vang lên tiếng thái giám-- "Hoàng thượng giá lâm!" Tôi giật mình ngồi dậy. Không phải nói Hoàng đế cổ đại đều thích mỹ nhân xuyên qua sao? Tháng này đã có ba người xuyên qua rồi, sao hắn vẫn ngày ngày đến điện của ta? Không đúng, chuyện này rất không đúng.

Tống Hàn Xuyên thường hay nói: "Chiến tranh lạnh một tuần coi như chia tay." Yêu nhau một năm, anh ta dùng câu này để bắt thóp tôi đúng một năm ròng. Cho đến lần cãi vã cuối cùng, anh ta lại giở chiêu cũ. Mặt lạnh tanh xóa bạn bè, chặn liên lạc, bỏ đi một mạch không thèm ngoảnh đầu lại. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy mối quan hệ này nát bét. Không còn kiên trì gửi lời mời kết bạn hết lần này đến lần khác. Không còn lẽo đẽo chạy theo anh ta, dè dặt cầu xin quay lại. Thay vào đó, tôi lặng lẽ sửa lại nguyện vọng thi đại học. Cố gắng né tránh tất cả những nơi mà anh ta có thể xuất hiện. Bảy ngày chớp mắt đã trôi qua, bạn bè của anh ta bắt đầu sốt ruột khuyên tôi. "Hàn Xuyên hết giận từ đời nào rồi, chỉ đợi em đến nhận lỗi thôi đấy." "Em mà cứ làm mình làm mẩy nữa là nó chia tay thật đấy, lúc đó có khóc cũng chẳng còn chỗ mà khóc đâu." Nghe vậy, tôi bật cười: "Ừ, thế thì chia tay đi." "Như ý anh ta muốn."

Tôi ly hôn rồi. Ngay năm sau “cơn ngứa bảy năm”. Trong bữa tối dưới ánh nến mừng kỷ niệm tám năm cưới, anh không kìm được nữa mà buột miệng nói: “Ly hôn đi.” Từ một người vợ trong hào môn, cô trở về với chính mình — bình thản, độc lập, và mạnh mẽ đến lạnh lùng. Không nước mắt, không níu kéo, không oán hận. Nhưng khi bóng hình người đàn ông ấy một lần nữa xuất hiện giữa cuộc đời, liệu cô có thể thực sự “không để ý” như đã từng nghĩ? Một câu chuyện về trưởng thành sau hôn nhân, về người phụ nữ biết tự chữa lành, và về sự thật của tình yêu — khi ly hôn không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một đời sống mới.

Vào sinh nhật năm năm tuổi của con gái, Thẩm Diệu hỏi con muốn quà gì. Con nói: “Con muốn ba ly hôn với mẹ.” Nụ cười của Thẩm Diệu khựng lại: “Đừng nói linh tinh, ba mẹ sẽ không chia tay đâu.” Con gái lắc đầu: “Ba à, vì dì Lâm Nhu mà ba bỏ hẳn hợp đồng năm trăm triệu, còn quỳ một gối trước dì ấy, con cảm động muốn xỉu luôn.” “Ly hôn với mẹ đi, dũng cảm theo đuổi chân ái của ba!” Thẩm Diệu nhíu mày nhìn tôi, trong giọng mang mấy phần trách cứ: “Tôi cho cô làm bà Thẩm, để cô sinh con cho tôi, kết quả cô dạy nó nói năng như vậy sao?”

Tống Văn Cảnh có bạn gái. Tôi nhìn họ nắm tay, cãi vã, rồi chia tay. Mãi đến khi lên đại học, tôi quyết định tỏ tình. Trong phòng riêng, bạn bè cũng có ý gán ghép chúng tôi. Tôi đứng ngoài cửa, nghe thấy Tống Văn Cảnh cười nói: "Không hợp đâu, đều là anh em cả." Khoảnh khắc ấy, cuối cùng tôi cũng chết tâm. Làm bạn cũng tốt. Chỉ là, vào một ngày sau đó. Người khác hỏi: "Cậu không nhận ra Tống Văn Cảnh đang theo đuổi cậu à." Tôi cười: "Không hợp đâu, mọi người đều là anh em cả."
Danh sách Top truyện ngôn tình hiện đại hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.