Ngược tâm – ngược thân, hành hạ con tim nhưng cuối cùng vẫn là HE.
Nếu bạn thích kiểu truyện đọc vừa đau tim vừa đã đời, nhưng cuối cùng vẫn được bù đắp bằng cái kết hạnh phúc, thì danh sách truyện ngược HE này sinh ra là dành cho bạn.

"Cố tổng, nguy to rồi! Phu nhân đã biết chuyện đứa bé trong bụng sau khi sinh ra sẽ bị giao cho cô Quan An An nuôi dưỡng, cô ấy đã gửi đơn ly hôn đến tập đoàn rồi!" Nghe vậy, ánh mắt người đàn ông trầm xuống: "Cô ấy đang ở đâu?" "Phu nhân chạy về nhà mẹ đẻ rồi ạ. Khuyên thế nào cũng không chịu về." Cố Ngôn Việt siết chặt tờ đơn ly hôn trong tay, cơn giận trong lòng cuồn cuộn dâng lên, gằn giọng: "Nhắn với phu nhân, đã không ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ khiến cô ấy phải trả giá cho sự tùy hứng của mình!" Thế là, ngày đầu tiên cô trở về nhà mẹ đẻ. Tập đoàn Lục thị tuyên bố phá sản. Cha cô vì gánh khoản nợ ngàn tỷ khổng lồ mà nhảy lầu tự vẫn. Ngày thứ hai trở về. Hàng chục người trong dòng họ Lục gia bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Ngày thứ ba. Mẹ cô không chịu nổi cú sốc quá lớn, đã cắt cổ tay tự sát trong phòng tắm. Di vật bà để lại cho Lục Ương Ương chỉ có một chiếc điện thoại cũ nát, bên trong là tin nhắn mới nhất từ chồng cô - Cố Ngôn Việt: "Muốn con gái và cháu ngoại bà được sống yên ổn, thì dùng cả cái Lục thị và mạng của các người ra mà đổi." Chiếc điện thoại rơi xuống đất. Hơi thở Lục Ương Ương nghẹn lại, khóe mắt đột nhiên lăn xuống một giọt lệ máu. Cùng lúc đó, ngoài cửa vang lên một giọng nói lạnh lẽo như băng: "Về nhà với tôi." Là giọng của Cố Ngôn Việt. Cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đã cạn sạch tình nghĩa ấy, vừa định mở miệng nói gì đó thì cổ họng dâng lên vị tanh ngọt. Lục Ương Ương thốc ra một ngụm máu tươi, trước mắt tối sầm, cứ thế ngã gục xuống sàn.

Năm 1984, tại bệnh viện quân y khu vực Hô Thành. “Bác sĩ Phương, tôi nghe nói cô vừa nộp đơn xin gia nhập nhóm nghiên cứu ở Cam Túc à? Chẳng phải quy định là người đã kết hôn không được tham gia sao?” Bác sĩ ngoại khoa Trần Hiểu Mai vừa bước vào văn phòng đã đi thẳng đến bàn làm việc, hỏi ngay Phương Tĩnh Nghi khi cô đang mải miết ghi chép hồ sơ. Động tác trên tay Phương Tĩnh Nghi khựng lại, nhưng cô lại hỏi một câu chẳng mấy liên quan: “Bác sĩ Trần, chị nói xem, nếu một người đàn ông đối xử tốt với tất cả mọi người, thậm chí còn tốt hơn cả vợ mình, thì lý do là gì?” Trần Hiểu Mai chẳng cần suy nghĩ, buột miệng đáp luôn: “Còn lý do gì nữa, không để tâm chứ sao!” “... Chị nói đúng.” Phương Tĩnh Nghi cười khổ gật đầu. Chuyện hiển nhiên như thế, vậy mà bấy lâu nay cô lại cứ tự lừa mình dối người.

Cơ trưởng Phó, em mệt đến mức chẳng muốn tha thứ cho anh nữa rồi... Tháng mười một ở thủ đô, gió thu thổi về se sắt. Nguyễn Đường vừa là xong bộ đồng phục cơ trưởng cho Phó Tư Niên thì chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên. Là tin nhắn từ một người bạn: "Hình như tớ vừa thấy chồng cậu đi cùng người phụ nữ nào đó." Ngay sau đó là một bức ảnh được gửi kèm. Nguyễn Đường nhấn vào xem, trong ảnh là bóng lưng của một người đàn ông và một người phụ nữ. Dù chỉ là từ phía sau, cô vẫn nhận ra ngay vóc dáng cao lớn, hiên ngang ấy chính là Phó Tư Niên. Còn người phụ nữ đứng cạnh anh, tuy cũng chỉ thấy lưng nhưng vẫn toát lên khí chất vô cùng nổi bật. Nguyễn Đường khẽ thở dài, cô xếp gọn bộ quần áo đã phẳng phiu vào vali, thầm đưa ra một quyết định. Để anh đi thôi—

Thời cấp ba, tôi đã giấu giếm tất cả mọi người, âm thầm thích Trần Trạch Lâm suốt ba năm ròng rã. Dẫu cho cậu ấy từng nói với tôi rằng, cậu ấy đã có người mình thích. Khi đó, ở một thành phố trồng đầy cây ngô đồng, cậu ấy đã hỏi tôi: "Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có thích cây ngân hạnh không?" Cuối cùng, mối tình thầm kín dành cho cậu ấy cũng chết yểu mà chẳng đơm hoa kết trái. Nhiều năm sau, cậu ấy sớm đã trở thành một đại minh tinh tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu. Trong lễ kỷ niệm ngày thành lập trường cấp ba, các học sinh bên dưới sân khấu thi nhau ồn ào trêu chọc, hỏi xem thời cấp ba cậu ấy có lén lút yêu đương hay không. Tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ lắc đầu nói không, nhưng chẳng ngờ cậu ấy lại cười đáp: "Có chứ, mỗi buổi chiều tôi đều giả vờ đi ngang qua lớp cô ấy, nhưng lần nào cô ấy cũng cau mày, nhìn chằm chằm vào tờ đề Vật lý trong tay." "Cô ấy chưa một lần nào ngẩng đầu lên nhìn tôi." "Tôi thừa nhận sức hấp dẫn của mình còn chẳng bằng một tập đề thi Vật lý." Dưới khán đài vang lên tiếng cười ồ, còn tôi thì lại sững sờ tại chỗ.

“Mẹ, chú Đoàn, hồ sơ du học của con đã được chấp nhận rồi, con định sẽ ra nước ngoài học.” Trong căn phòng khách yên tĩnh, giọng nói của Hướng Vân Lộc nhẹ nhàng và trầm lắng, tựa như một giọt nước rơi xuống hồ. Mẹ Hướng ngồi đối diện trên ghế sofa vui mừng khôn xiết: "Nhanh như vậy đã duyệt rồi sao? Khi nào con đi?” “Mười ngày nữa con đi ạ.”

Hai chân của Kỳ Kinh Ngôn bị tàn phế. Chỉ sau một đêm, người từng đứng trên đỉnh cao bỗng rơi thẳng xuống bùn lầy. Còn tôi, kẻ đã thầm thích anh suốt bao năm, lại nhân cơ hội này mà bước vào cuộc đời anh. Anh tự giễu: "Em muốn gì ở tôi chứ? Bây giờ tôi chỉ là một kẻ tàn phế.” Tôi nhìn chằm chằm vào đôi chân của anh, vẻ mặt dửng dưng nói: "Thứ tàn phế là chân, chứ đâu phải chức năng sinh sản." Đêm xuống, người đàn ông vốn luôn nghiêm chỉnh, giữ mình theo khuôn phép ấy lại kéo tôi ngồi lên đùi mình, khẽ hỏi: "Nghe nói kỹ năng cưỡi ngựa của em rất tốt?" Tôi điên cuồng lắc đầu phủ nhận: "Không... eo em đau lắm.”

Khi tin bạch nguyệt quang của Bùi Hoài hòa ly truyền đến, ta đã biết, bọn ta cũng sắp hòa ly rồi. Sau hơn một tháng chiến tranh lạnh, lúc hắn ta mua điểm tâm cho bạch nguyệt quang, tiện tay nhét vào lòng ta một hộp bánh hạt đào: "Cũng đâu quên phần nàng, còn làm gì nữa chứ." Ta không cãi không làm ầm lên, mỉm cười nhận lấy. Hắn ta có vẻ hơi ngạc nhiên, vô thức sờ vào hộp bánh gạch cua trong ngực áo. Đó là món yêu thích của bạch nguyệt quang của hắn ta. Hôm nay là sinh thần của nàng ta, Bùi Hoài chạy khắp kinh thành để mua quà cho nàng ta. Còn bánh hạt đào của ta, chỉ là món quà kèm. Nếu là trước kia, chắc chắn ta đã làm ầm lên rồi. Nhưng lần này, ta mệt mỏi rồi.

Ta c.h.ế.c vào đêm hắn sắc phong nữ nhân khác làm Hoàng hậu. Bên ngoài, trăm họ quỳ lạy, thiên hạ cùng mừng. Chỉ có mình ta, trong lãnh cung ôm tiểu hồ ly đã lạnh ngắt, cô quạnh trút hơi thở cuối cùng. Tiểu hồ ly ấy vốn là sính lễ hắn tặng ta năm xưa. Khi đó, hắn còn bần hàn, từng nói sau này sẽ bù cho ta phượng quan hà xa lộng lẫy. Ta từng cùng hắn trải qua ngày tháng từ khi còn là hoàng tử mất nước đến lúc trở thành bậc đế vương nhất thống thiên hạ. Thế nhưng đến khi hắn đăng cơ, lại lập kẻ khác làm Hậu. Để nàng ta khoác lên mình phượng quan hà xa lộng lẫy nhất, lại còn dung túng cho nàng đoạt lấy tiểu hồ ly của ta, lột da róc gân nó. Hắn chỉ thản nhiên nói sẽ bù cho ta một con khác là được. Hắn nào hay, khi ấy ta đã sớm c.h.ế.c rồi.

Năm thứ năm trong mối tình bí mật với Cố Dật Trần, tôi cuối cùng cũng quyết định rời đi. Đêm ấy, chúng tôi vô cùng mặn nồng. Ngay khi chuẩn bị chạm đến đỉnh điểm của sự hoan lạc, anh bỗng nhiên hờ hững buông lời: “Hạ Hạ, anh sắp kết hôn rồi.” Còn năm ngày nữa là đến sinh nhật tuổi ba mươi của tôi. Cố Dật Trần từng hứa rằng vào ngày đó, anh sẽ cưới tôi. Tim tôi bỗng hẫng một nhịp, suýt chút nữa đã tưởng rằng khoảnh khắc anh thực hiện lời hứa cuối cùng cũng tới: “Dật Trần, cuối cùng em cũng đợi được...” “Tô Tiêu về rồi, cô ấy có thai.” Anh ngắt lời tôi, giọng nói vẫn còn vương chút hơi thở dồn dập sau cuộc ân ái, “Đêm nay là lần cuối của chúng ta.” Nụ cười trên môi tôi cứng đờ. Tôi nhìn bóng mình trong gương, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc, cả người như bị đông cứng thành đá. Dù ngay trước đó anh vừa cùng tôi trải qua những giây phút cực lạc, thì lúc này đây, trái tim tôi chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương.

"Khi mọi người xem được đoạn video này, có lẽ tôi đã không còn trên thế gian này nữa..." Ngày làm thủ tục ly hôn, Tần Nhân không về nhà mẹ đẻ mà tìm đến nghĩa trang. Đôi tay gầy gò của cô chậm rãi vuốt ve tấm bia mộ, rồi khuỵu gối quỳ sụp xuống đất. "Bố, anh trai, con đã hứa với hai người sẽ chăm sóc bà Diệp thật tốt, sẽ tự thương lấy bản thân mình. Nhưng con mệt quá, con thực sự không trụ vững được nữa rồi." Cô vừa nói vừa ngước mắt nhìn màn mưa xối xả, đem tất cả nỗi niềm tích tụ bao năm kể lại cho hai người thân đang yên nghỉ dưới lòng hồ sâu thẳm. Nhưng đáp lại cô chỉ có tiếng mưa rơi lạnh lẽo. Chóp mũi Tần Nhân cay xè, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài, giọng cô nghẹn đặc: "Nhưng hai người yên tâm, trước khi đi, con sẽ sắp xếp ổn thỏa tương lai cho bà Diệp, không để hai người phải lo lắng cho bà ấy đâu..." Đúng lúc này, điện thoại báo có tin nhắn mới. Cô mở ra xem, là Mặc Lâm Khiêm gửi tới. Bên trong vỏn vẹn bốn chữ: Thiệp mời đám cưới!
Danh sách Top truyện ngôn tình ngược HE – đau tim nhưng kết đẹp được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.