Nữ chính lật ngược thế cờ, từng bước khiến những kẻ xem thường mình phải trả giá.
List này dành cho những ngày bạn muốn thấy ai đó từ bị khinh thường trở nên toả sáng và cho tất cả phải "câm nín". Rất hợp để xả stress sau một ngày dài.

Tháng Chín năm 1985, là năm thứ mười Quý Nam Hy và Lục Tùng Chương bên nhau. Rõ ràng ngày cưới đã định sẵn, nhưng Lục Tùng Chương bao năm qua vẫn chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Đợi thêm chút nữa." Ba chữ "đợi thêm chút" này gần như đã mòn mỏi suốt cả thanh xuân của Quý Nam Hy. Có lẽ vì đã thất vọng quá nhiều lần, trong lòng cô lúc này ngoài mệt mỏi ra thì chẳng còn cảm xúc nào khác. "Được." Đó là câu trả lời của cô dành cho Lục Tùng Chương. Nhưng vừa dứt lời, cô đã rời khỏi căn hộ tập thể dành cho sĩ quan của anh, quay lại bệnh viện quân y làm việc. Lúc không có bệnh nhân, Quý Nam Hy vẫn tiếp tục sắp xếp việc đại sự. Thiệp mời, kẹo hỷ, váy cưới, tiệc mừng... Dù sao thì đám cưới này cô vẫn phải kết, chỉ là chú rể không phải Lục Tùng Chương mà thôi. Gia đình đã sắp xếp cho cô một đối tượng xem mắt mới.

Ta là chân mệnh thiên kim của Tướng phủ, lưu lạc bên ngoài đã lâu nay mới được đón về. Ngày đầu hồi phủ, giả thiên kim quỳ nơi đất, lệ lớn như hạt đậu rơi khỏi khóe mắt, dáng vẻ đau lòng khôn xiết. Còn chưa đợi nàng ta cất lời, ta đã chủ động bước tới, cúi đầu nghiêng mặt, cất giọng đầy quan tâm: “Vị tỷ tỷ này sao lại thương tâm đến thế? Chẳng hay trong nhà có người quy tiên rồi sao?”

Tháng 6 năm 1985, Trình Phương Điềm sống lại. Việc đầu tiên cô làm chính là tìm Chính ủy quân khu nộp đơn xin ly hôn để rời xa Chiến Đình. "Bác sĩ Trình, hai đứa kết hôn còn chưa đầy nửa năm, sao tự dưng lại đòi ly hôn? Quy trình phê duyệt của tổ chức ít nhất cũng phải mất hai tháng, trong thời gian này cô cứ bàn bạc lại với đồng chí Chiến xem sao." Trình Phương Điềm rũ mắt: "Dạ không cần đâu chú, đây là quyết định mà cả hai chúng cháu đã suy nghĩ rất kỹ rồi." Tờ đơn ly hôn này thực chất Chiến Đình đã ký tên sẵn từ ngày đầu tiên hai người kết hôn. Anh chán ghét cô vì đã dùng thuốc, dùng thủ đoạn để ép anh vào cuộc hôn nhân này, còn cảnh cáo nếu cô còn tính kế anh nữa thì biến khỏi quân khu ngay lập tức. Đời trước, cô vì sợ bị bỏ rơi mà dốc hết lòng dạ lấy lòng Chiến Đình, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy kết cục bị rẻ rúng rồi chết thảm. Con người ta, yêu sai một lần là khờ dại, nhưng nếu được làm lại mà vẫn đi vào vết xe đổ đó thì chính là rẻ mạt. Sống lại đời này, cô sẽ thuận theo ý Chiến Đình, cút đi thật xa. Rời bỏ anh hoàn toàn. Rời khỏi nhà Chính ủy, trời bên ngoài bắt đầu đổ mưa. Trình Phương Điềm đội mưa đi về khu tập thể quân nhân. Nhìn những dãy nhà gạch đỏ san sát ngay ngắn cùng những khẩu hiệu "Quân dân một lòng, đoàn kết xây dựng" được sơn trên tường, cô mới thực sự cảm nhận được mình đã quay về mấy chục năm trước.

Năm ta ba tuổi, khi ấy đang bận cho heo ăn, chợt có một đạo sĩ què chân nhìn chằm chằm vào ta, nói mệnh cách của ta cao quý không gì sánh được. Ta không tin. Ta nghi ngờ chân của hắn, chính là do ăn nói xằng bậy mà bị người ta đ.á.n.h què. Bởi vì mười ba năm sau, ta bị cha mẹ ruột ở phủ Thừa tướng tìm về. Bọn họ muốn ta thay thế giả tiểu thư, gả cho vị tiểu vương gia hoang đàng vô độ nhất kinh thành làm kế thất. Một tháng trước khi xuất giá, đúng dịp thánh thượng mừng sinh thần, mở yến tiệc trong cung. Mang theo tâm tư cùng c.h.ế.c, ta rút dao m.ổ heo xông tới, định đâm c.h.ế.c Hoàng đế. Lưỡi dao lệch đi, m.á.u trên cánh tay ta chảy không ngừng. Đôi mắt ta lóe sáng kích động, đối diện khuôn mặt trắng bệch như đất của phụ thân Thừa tướng, ta kích động nói: "Cha, nữ nhi nhẫn nhục chịu đựng, khổ luyện đao pháp m.ổ heo suốt mười ba năm, cuối cùng cũng đã chém c.h.ế.c con cẩu Hoàng đế trong miệng người rồi." "Long bào người dặn mẹ bí mật thêu, nữ nhi cũng đã giúp người giấu vào mật thất." "Tám ngàn lượng vàng người thu được khi gả nữ nhi, đều đã dùng để mua chuộc tử sĩ, trải sẵn con đường lên ngôi Thái tử cho đại ca." "Chỉ cần người hạ lệnh, tất cả chúng ta sẽ đồng lòng phò tá người đoạt vị xưng đế!"

Ta cùng thứ muội vốn định đồng ngày xuất giá, nào ngờ trời xui đất khiến, lại bước nhầm kiệu hoa, gả nhầm lang quân. Sáng hôm sau, Thẩm Chi Dự – vị hôn phu cũ của ta – dắt tay muội ấy, đường hoàng đến tận cửa. Hắn dùng giọng ôn hòa, nói rằng: "Hôm qua cỗ kiệu đi nhầm, là lỗi ở Thẩm mỗ. Sự đã rồi, chi bằng thuận theo ý trời." “Ta không chê nàng đã cùng người khác bái đường, chỉ mong nàng rộng lượng, chấp thuận để A Uyển làm bình thê.” A Uyển nước mắt ngân ngấn, cúi đầu tự nguyện làm thiếp, chỉ cầu ta đừng giận dỗi với Thẩm công tử vì chuyện này. Ta nghe xong chỉ ngáp dài một cái, tay xoa thắt lưng còn ê ẩm, trong lòng thầm mắng ai kia đêm qua quá đỗi cuồng nhiệt. "Chư vị đã nói hết chưa? Xong rồi thì xin mời rời bước. Cả đêm bận rộn, ta còn phải về ngủ bù đây."

Sau khi bị Hầu phủ hưu bỏ, ta ôm vạn quán gia tài về quê quy ẩn. Một đêm nọ, mấy tên tiểu khất cái vắt mũi chưa sạch chặn đường ta trong ngõ hẻm, hô hoán đòi trấn lột. Ta thuận tay ném ra một thỏi vàng ròng. Lũ tiểu khất cái đại kinh thất sắc, thốt lên: "Nương ruột của con ơi!" Sau này, phu quân cũ của ta ở trên điện Kim Loan cáo trạng ta tội bỏ chồng bỏ con, phụ đức bại hoại. Một trong số những tên tiểu khất cái năm xưa, nay đã là Gián nghị Đại phu cao quý lãnh đạm. Hắn vung hốt bảng đ.á.n.h tên kia gãy răng đầy đất. "Phụ đức cái bà nội cha nhà ngươi! Ông đ.á.n.h c.h.ế.c cái thứ lòng lang dạ sói, ăn cứt chó nhà ngươi!"

Ta trọng sinh đúng vào khoảnh khắc bị hạ xuân dược, thân thể dây dưa quấn quýt cùng Phó Ảnh An trong bóng tối mịt mùng. Sau khi tỉnh táo lại, việc đầu tiên ta làm chính là lập tức hủy bỏ hôn ước. Kiếp trước, ta mất đi trinh tiết trước ngày thành thân, bị nhà phu quân khinh miệt, chê cười chẳng tiếc lời. Ta bị lưu lại quê nhà, hầu hạ phụ mẫu hắn đến cuối đời, còn hắn một mình vào kinh nhận chức, làm quan. Cả một đời vất vả lao nhọc, phu thê xa cách, tình thâm chẳng trọn. Mãi đến khi lục tuần, ta vô tình lật được một cuốn gia phả hắn tự tay viết — trong đó ghi rõ con cháu đề huề, ba đời sum vầy. Nhưng... tuyệt nhiên chẳng hề có tên ta, cũng chẳng có tên con ta. Thì ra, hắn vốn có hai thê. Người thê tử cả danh chính ngôn thuận, con cháu đàng hoàng nối dõi nơi kinh thành. Còn ta và hài tử, chẳng qua chỉ là ngoại thất, không danh không phận.

Tang lễ của ta, quy cách cực kỳ tôn quý. Dù sao ta cũng là chính thất của Triệu Tuân, bốn năm làm mẫu nghi thiên hạ, giữ đúng bổn phận, chưa từng phạm sai sót. Ngay cả về sau, hắn thiên vị Thần phi, với Thái hậu cũng nảy sinh hiềm khích, đều là nhờ ta đứng ra điều hòa. Khi Thần phi lâm bệnh, hắn ba ngày ba đêm không rời áo, đích thân hầu hạ, một giọt nước cũng chẳng chịu uống. Đến lượt ta. Hắn không lộ vẻ đau đớn, chỉ nắm lấy tay ta mỗi lúc một lạnh đi, ngồi lặng hồi lâu. “Nếu có kiếp sau, trẫm vẫn sẽ phong nàng làm Hoàng hậu.” Ta thật sự đợi được kiếp sau. Khi ấy, Triệu Tuân còn chưa gặp được chân ái đời này, quyết định nghe theo Hoàng hậu lựa chọn một vị tiểu thư hiền lương làm Vương phi cho hắn. Hoàng hậu chỉ vào ta. Đúng lúc hắn ngẩng đầu nhìn tới. Đầu ngón tay Hoàng hậu lại lệch đi một tấc, chuyển sang chọn người khác. “Vẫn nên chọn Lý nhị tiểu thư đi.”

Sau khi trưởng tẩu sẩy thai, cả nhà đều xoay quanh nàng ta mà hầu hạ. Ngay cả phu quân ta, Tề Yến, cũng không ngoại lệ. Trong bữa cơm, ta không nhịn được mà nôn khẽ một tiếng, sắc mặt mọi người tức khắc trở nên vi diệu. Tề Yến kéo ta rời khỏi bàn, giọng có phần do dự: " A Oản, chẳng lẽ lúc này nàng lại có thai rồi sao? " Mẹ chồng cũng đi theo ra, nắm tay ta dịu dàng nói: " Nếu quả thật có thai, ta sẽ cho người đưa con ra trang ngoài tĩnh dưỡng, kẻo khiến tẩu tẩu con thấy mà buồn lòng. " Ta không phản bác, chỉ mỉm cười gật đầu: " Được, mai con đi. " Kỳ thực, ta đã sớm mua ruộng đất, nhà cửa ở Nghiêm Châu. Với phu quân và nhà chồng như thế này, ta đã chẳng còn muốn giữ lại nữa.

Ngày ta ném tú cầu, Thánh thượng từng hạ chỉ: Dù có ném trúng thần tiên, người đó cũng phải cưới ta. Nha hoàn vội vã chạy tới, giọng hốt hoảng: "Quận chúa… trong đám người tranh tú cầu, không có Hoa công tử." Tú cầu trong tay ta như bỏng rát, quả nhiên Hoa Dịch đã lừa ta. Đêm qua, ta phái ám vệ của vương phủ đi bức hỏi hắn có tới hay không, hắn đã đáp ứng sẽ đến tranh cầu. Nha hoàn vừa khóc vừa nói: "Hoa công tử còn chạy khỏi kinh thành trong đêm… mang theo Thẩm tiểu thư." "……"

Năm ta vừa cập kê, liền dùng toàn bộ gia sản mua về một nam nô làm phu quân. Người khác đều cười ta tham luyến dung mạo của hắn. Kỳ thực là bởi ta ngu dại, nên mới nghĩ đến chuyện vì hài tử tương lai mà chọn cho nó một phụ thân thông tuệ. Phu quân ta điều gì cũng tốt. Biết đọc sách, biết làm việc, ngay cả khi lúc đóng cửa phòng cũng khiến ta vui lòng. Chỉ tiếc, hắn chưa từng cười. Cho đến năm thứ ba, trấn trên xuất hiện một nữ tiên sinh, gọi là Liễu Uyển Nhi. Lần đầu tiên ta thấy phu quân mỉm cười, là khi đối diện nàng ta. Liễu Uyển Nhi nói với ta: "Người hắn thích là ta. Nếu ngươi thông minh một chút, đã sớm nên buông tay rồi." Đáng tiếc, ta không thông minh. Ta không muốn buông tay. "Hắn là người cùng ta bước qua cầu Tam Sinh, sao có thể chia lìa?" Gần trấn ta có một chiếc cầu Tam Sinh. Tương truyền rằng đêm Thượng Nguyên, đôi lứa cùng nắm tay bước qua cầu, kiếp sau ắt sẽ trùng phùng. Liễu Uyển Nhi khinh thường nói: "Chỉ loại ngốc như ngươi mới tin vào điều đó. Chúng ta đánh cược đi. Nếu hắn cùng ta bước qua cầu, ngươi liền buông tha cho hắn, thế nào?" Ta không chút do dự mà gật đầu. Phu quân ta là người tuyệt vời nhất. Hắn đã hứa kiếp sau với ta, quyết chẳng thể hứa với người khác. Nhưng đêm Thượng Nguyên năm ấy, trước cầu Tam Sinh, hắn lại nói muốn cùng nàng ta qua cầu. Ta đỏ hoe mắt, hỏi hắn: "Chẳng phải chàng đã hứa với ta rồi sao?" "Đừng làm loạn nữa. Uyển Nhi bị thương ở chân, không đi nổi. Đợi sang năm đi." Rồi hắn bế nàng ta bước qua cầu. Ta đứng ngẩn ngơ ở đầu bên kia, ngơ ngẩn nhìn theo bóng hắn. Hắn quay đầu lại thấy ta không động đậy, liền gọi: "Vân Nhi, lại đây. Ta đang đợi nàng." Ta lắc đầu. "Thôi vậy, Tạ Trường Ý, đừng đợi ta nữa." Ta đã thua. Ta cũng chẳng cần chàng nữa.

Khi được Thẩm gia đón về, dung mạo ta đã bị hủy hoại, trở thành kỹ nữ hạng bét nơi lầu xanh. Cha mẹ xót xa cho cảnh ngộ của ta, ra sức bù đắp, dưỡng muội cũng đối đãi với ta thật lòng thật dạ, quan tâm hết mực. Vị hôn phu Tần Chiêu lại càng kiên quyết muốn cùng ta thực hiện hôn ước. Thành thân mười năm, hắn tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng đối với ta vẫn luôn tương kính như tân. Ta cứ ngỡ bản thân tuy đã trải qua bao gập ghềnh sóng gió, nửa đời sau cũng coi như trọn vẹn yên ấm. Mãi cho đến khi ta vì mầm bệnh để lại từ năm xưa mà mạng chẳng còn dài. Trước lúc ta nhắm mắt xuôi tay, Tần Chiêu để lộ vẻ lạnh lùng tàn nhẫn mà ta chưa từng thấy bao giờ. "Thẩm Âm, vì nàng mà ta không thể ở bên người mình yêu. Mỗi ngày sống cạnh nàng, ta đều thấy một ngày dài tựa một năm, nàng c.h.ế.c đi rồi cuối cùng ta cũng được giải thoát." "Nếu có kiếp sau, hy vọng nàng đừng cứu ta nữa, ơn huệ này quá nặng rồi." Nước mắt lạnh buốt ướt đẫm khuôn mặt. Ta suýt chút nữa đã quên mất, năm xưa chính vì cứu hắn, ta mới bị kẻ xấu bắt đi. Được, nếu có kiếp sau, ta sẽ không cứu hắn nữa. Mở mắt ra lần nữa, ta thật sự đã đợi được kiếp sau.

Ta dịch dung thay thế trưởng tỷ tiến cung làm phi, chỉ để thành toàn cho tỷ ấy cùng tình lang nghèo khổ được trọn đời bên nhau. Bệ hạ si mê trưởng tỷ đã lâu, lại phong ta làm Quý phi, trăm bề sủng ái, nâng niu hết mực. Thế nhưng, tình lang của trưởng tỷ sau khi thành thân liền thay lòng đổi dạ, thậm chí thường xuyên đánh đập, mắng nhiếc tỷ ấy. Ta là Quý phi, mang đến vinh hoa tột đỉnh cho toàn tộc; còn trưởng tỷ lại trở thành phận chim sẻ thấp hèn, cách biệt một trời một vực. Trưởng tỷ bỗng chốc bừng tỉnh, oán hận ta đã cướp đi tất cả những gì vốn thuộc về tỷ ấy, giả làm tỳ nữ tiến cung, chặn thánh giá nơi Ngự Hoa Viên. Nhìn dáng vẻ yếu đuối, ấm ức của tỷ ấy, ta vẫn thản nhiên ung dung. Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng đã tới rồi.

Khi đưa đơn ly hôn, Bùi Thư Hành còn tiện tay vuốt lại lọn tóc mai vương mùi khói bếp của tôi. Anh ta đeo kính gọng vàng, dáng vẻ nho nhã hệt như một vị giáo sư đại học. "Nam Tinh, mấy năm nay em vất vả rồi. Nhưng mỗi ngày ở viện nghiên cứu, thứ anh phải đối mặt là những bản vẽ kỹ thuật đòi hỏi độ chính xác cao. Về đến nhà, anh chỉ muốn hàn huyên dăm ba câu chuyện thi từ ca phú, vậy mà em chỉ biết kể lể xem bàn nào vừa quỵt tiền, mớ rau nào hôm nay lại tăng giá thêm hai ngàn đồng." "Tâm hồn chúng ta đã không còn đồng điệu nữa rồi. Vì tốt cho cả hai, hãy buông tay đi." Bằng giọng điệu dịu dàng và ân cần nhất, anh ta lạnh lùng phủi sạch mọi công sức và sự hy sinh của tôi. Tôi thẫn thờ bước ra khỏi cửa, liền bị một chiếc xe tải mất lái tông văng đi. Khoảnh khắc trước khi nhắm mắt, tôi nhìn thấy cô nữ sinh khoa Văn - người mang "tâm hồn đồng điệu" với anh ta - đang che ô, e ấp bước về phía người đàn ông đó. Chớp mắt một cái, tôi đã quay về năm 1992, đúng vào ngày vừa thuê được mặt bằng để mở quán. Bùi Thư Hành đứng ở cửa quán, khẽ nhíu mày: "Nam Tinh à, phụ nữ con gái mà cứ bươn chải phơi mặt ra ngoài thế này thì mất mặt lắm. Lỡ để đồng nghiệp của anh trông thấy..." Tôi thẳng tay vứt luôn chiếc giẻ lau đang cầm xuống chậu nước. "Anh sợ mất mặt chứ gì? Được thôi, hôm nay Cục Dân chính vẫn chưa đóng cửa đâu, chúng ta đi ly hôn luôn đi."

Ác báo Hầu gia tử trận truyền về, ta quỳ trước linh đường, khóc đến đứt từng khúc ruột. Khi ấy, ta mang thai đã tám tháng, vừa gạt lệ, vừa thề với lòng sẽ thay hắn gánh vác cả tòa Hầu phủ này. Hài tử chào đời, ta lao tâm khổ tứ đến bạc cả mái đầu, rốt cuộc cũng thâu tóm được trên dưới Hầu phủ vào tay. Thế nhưng vào ngày khóc tang, ta vô tình chạm phải cơ quan mở ngăn bí mật trong thư phòng của hắn. Những thứ giấu bên trong khiến dòng lệ của ta tức khắc đông cứng. Thư từ, khế đất, sổ ghi chép tiền son phấn suốt mười năm của một nữ nhân và cả những bức họa của một đứa trẻ từ thuở bi bô tập nói cho đến tận bây giờ. Đôi tay ta bất giác run rẩy. Rồi ta tìm thấy bức mật thư nọ. Giả c.h.ế.c, vốn là một cái bẫy. Chờ ta hạ sinh hài tử sẽ lập tức trừ khử ta, rước mẹ con ả ngoại thất kia vào thâu tóm Hầu phủ. Ta chôn chân rất lâu trong căn phòng tối ấy, ngoài song cửa, cờ tang bay phần phật trong gió. Được lắm. Nếu đã là một ván cờ, vậy thì đừng oán trách ta nhẫn tâm, lật tung ván cờ này lên, hủy diệt cho bằng sạch.

Công chúa ham chơi, bị quân địch bắt ngay giữa chiến trường, liền đòi đổi con tin. Tướng lĩnh cầm quân là Lục Nghi quay đầu nhìn sang ta – kẻ vẫn nữ giả nam trang. Ta theo bên Lục Nghi đã mười năm có lẻ, cùng hắn vào sinh ra tử, bao lần lập chiến công, chuyện ta là nữ tử chỉ mình hắn tỏ tường, hắn cũng từng hứa hẹn trọn đời bên ta. Thế nhưng, khi thấy đao của quân địch kề cổ công chúa, Lục Nghi rõ ràng đau lòng. "Đổi công chúa về rồi, ta sẽ đến cứu nàng." Ta bị chính tay Lục Nghi đưa tới trước mặt quân địch, lưỡi đao lạnh lẽo áp lên cổ, còn Lục Nghi đã ôm công chúa vừa thoát hiểm vào lòng. Ta bị kéo vào doanh trại địch, ngày đêm chỉ mong Lục Nghi tới cứu, nhưng đợi mãi, chỉ nhận được tin Lục Nghi sắp thành thân với công chúa. Đêm ấy, ngay trước mặt Hoàng đế nước địch là Tạ Lẫm, ta tháo bỏ áo ngực, chủ động bước lên long sàng của y. Sau này, cuối cùng Lục Nghi cũng hạ chiến thư, nói muốn tới cứu ta. Ta nhìn Tạ Lẫm đang bồng con dỗ cười, lười biếng đáp: "Hôm nay là tiệc đầy tháng của hài nhi nhà ta, đừng tới quấy nhiễu." Lục Nghi điên cuồng phát rồ.

Trong đêm thành thân, biểu muội của phu quân tìm đến ta. Đôi mắt nàng ta đỏ hoe: "Ta đã có hài tử của biểu ca, xin tẩu tẩu cứu ta." Phu quân tức giận đến mức vung dao ch-ém về phía nàng ta. "Trợn mắt nói dối, không biết xấu hổ, đầu óc cũng không được, vậy thì bỏ hết đi.”

Ta và a tỷ từ nhỏ đã là oan gia. Ba tuổi tranh nương, năm tuổi tranh tiểu ca ca nhà đối diện. Cho đến tận năm sáu tuổi, người của Hầu phủ tới nhận thân, nói a tỷ là đích nữ bị bế đi từ thuở nhỏ. Ta tức đến mức cả đêm không ngủ. Sau này, phụ thân đi đ.á.n.h giặc mười lăm năm của ta thăng quan phát tài trở về, bèn đón ta đi. Chờ đến lúc ta về Tướng quân phủ, việc đầu tiên làm chính là chạy tới Hầu phủ, gào thét đòi Cố Nguyễn mau lăn ra đây chịu c.h.ế.c. Thế nhưng, từ ngoài cửa bỗng ló ra một cái đầu nhỏ xíu. Con bé mang khuôn mặt y đúc a tỷ, lảo đảo đi tới. "Nương thân mất rồi, tiểu di, bế bế~"

Bị sơn tặc bắt đi, ta trở thành kẻ bị người người gọi là tàn hoa bại liễu. Bùi Hiên chẳng nói một lời, chỉ theo phụ thân ta lui hôn, lại đưa tới một dải lụa trắng. Đêm ta tự vẫn, thiếu niên tướng quân lặng lẽ lẻn vào viện, nhẹ nhàng lau khô lệ trên mặt ta. “Uyển Nhi, hắn không cưới nàng thì ta cưới. Ta đã sớm đem lòng thương mến nàng, nàng nguyện ý gả cho ta không?” Năm thứ hai sau khi thành thân, ta đứng ngoài thư phòng, nghe thấy Bùi Hiên cười nhạo Hạ Khiêm. “Nàng ta bị chơi đùa nát bấy như vậy mà ngươi còn cưới, chẳng thấy dơ bẩn sao?” Hạ Khiêm nhướng mày, thản nhiên nói: “Ngày trước ta đã căn dặn bọn họ, không được làm bẩn Dư Thanh Uyển, nếu không chính ta cũng chẳng xuống tay nổi.” “Ngươi phải trông giữ nàng cho cẩn thận, trước khi ta và Dư Mộ thành hôn, chớ để xảy ra chuyện rắc rối gì.” “Yên tâm, đợi ngươi và Dư Mộ thành thân xong, ta sẽ đưa nàng ra ngoài ải.” Đêm nay ta vốn định tới báo cho Hạ Khiêm biết, ta đã mang cốt nhục của hắn. Nhưng nay, cũng không còn cần thiết nữa.

Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cứng nhắc, cẩn trọng, chính trực. Cho nên ta không thích hắn. Để từ hôn với hắn, ta quậy phá từ năm mười lăm tuổi đến năm mười bảy tuổi, cuối cùng gây ra họa lớn, suýt chút nữa bỏ mạng ở Tái Bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ phục lễ kia của ta đã không quản đường sá xa xôi, chuộc ta từ tay bọn thổ phỉ về. Ta hối hận rồi, muốn cùng hắn sống thật tốt. Nhưng hắn vừa về đến kinh thành liền lâm bệnh nặng, thuốc thang vô hiệu, câu cuối cùng để lại cho ta là bảo ta trân trọng bản thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về năm mười lăm tuổi. Dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, ta đang chuẩn bị làm nhục hắn trước đám đông để từ hôn với hắn.
Danh sách Top truyện vả mặt hay – Thích hợp để xả stress được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.