Nữ chính mạnh mẽ, độc lập, tự làm chủ cuộc đời và không chờ ai đến cứu.
Nếu bạn muốn đổi gió sang những câu chuyện mà nữ chính không hề yếu đuối, tự mình đứng lên và làm chủ mọi thứ, hãy bắt đầu từ danh sách truyện nữ cường dưới đây.

Ta trời sinh mệnh cứng, cao tăng từng đoán mệnh, trừ khi Diêm Vương tự mình đến đón, nếu không nhất định sẽ thành họa hại nhân gian. Cha ta nghiến răng, dứt khoát đưa ta thay ca ca nhập ngũ. Tòa cô thành ba năm không hạ được, ta chỉ mất hai tháng đã công phá xong. Khải hoàn vào triều, yết kiến thánh thượng, Hoàng thượng hỏi ta muốn ban thưởng điều gì. Ta giơ tay, chỉ thẳng về phía vị Nhiếp chính vương mặt lạnh như băng. "Người ấy, làm đại phòng của thần!" Lại chỉ sang vị Phó thế tử phong hoa tuyệt đại. "Người ấy, làm nhị phòng của thần!" Ánh mắt ta xoay chuyển, rơi xuống thiếu niên tướng quân Hứa Bất Cửu. "Còn người thì, cứ làm tam..." Chưa dứt lời, cha ta đã lao lên bịt chặt miệng ta. "Tiểu tổ tông ơi! Mệnh cứng cũng không nên tạo nghiệp thế này đâu!"

Ta là chân mệnh thiên kim của Tướng phủ, lưu lạc bên ngoài đã lâu nay mới được đón về. Ngày đầu hồi phủ, giả thiên kim quỳ nơi đất, lệ lớn như hạt đậu rơi khỏi khóe mắt, dáng vẻ đau lòng khôn xiết. Còn chưa đợi nàng ta cất lời, ta đã chủ động bước tới, cúi đầu nghiêng mặt, cất giọng đầy quan tâm: “Vị tỷ tỷ này sao lại thương tâm đến thế? Chẳng hay trong nhà có người quy tiên rồi sao?”

Tôi sống lại rồi, quay về đúng ngày tôi tỏ tình với Cố Tu Trúc. Giữa tiếng reo hò ầm ĩ chói tai, anh ta nhìn tôi đang khóc đến sưng húp cả mắt, giọng điệu lạnh lùng như băng giá Siberia. "Tô Vãn Tinh, dùng cái cách gây chú ý lố bịch này, cô thấy có ý nghĩa không?" Dứt lời, anh ta đã quay đầu sang, ánh mắt rơi xuống Tần Ngữ Phi đang duyên dáng đứng bên cạnh, lập tức dịu dàng như nước mùa xuân. "Ngữ Phi, cậu đợi tớ một lát, tớ xử lý xong phiền phức này sẽ đến ngay." Anh ta quay lại nhìn tôi, mày chau lại đầy vẻ mất kiên nhẫn và dạy dỗ. "Cô không thể học tập Ngữ Phi người ta, trầm tính một chút à? Có thời gian thì đọc thêm sách, nâng cao nội tâm, đừng có cả ngày trong đầu chỉ toàn mấy chuyện yêu đương vớ vẩn..." Tôi phiền ch//ết đi được. Thật đấy. Cái miệng lải nhải không ngừng của anh ta, như một con ruồi ph//iền phức, cứ vo ve bên tai, còn che mất tầm nhìn của tôi nữa. Tôi đột ngột đẩy mạnh anh ta ra, dùng hết sức bình sinh, lao về phía góc kh//uất bị đám đông lãng quên sau lưng anh ta, bổ nhào vào một vòng tay nóng rực và rắn rỏi. "Chồng ơi..." Tôi ôm ch//ặt người trong lòng, bao nhiêu t//ủi h//ờn và nhớ nhung dồn nén suốt hai kiếp, ngay khoảnh khắc này vỡ òa thành nước mắt, kh//óc đến x//é lòng. Văn Dã mười tám tuổi vẫn còn sống, mùi hương nắng mai trên người cậu ấy không còn lẫn với mùi khói đặc và than ch//áy nữa. Tốt quá rồi, mọi thứ... vẫn còn kịp.

Ta là nữ nhi của nữ phụ ác độc. Thiên hạ đều biết, nữ nhi của nữ phụ ác độc cũng là nữ phụ ác độc. Ba tuổi, ta dùng đũa đâm xuyên cổ họng một con chó dại muốn cắn nương thân. Hai tháng trước, ta lại lừa một tên buôn người định bắt cóc muội muội nhà bên ra bờ sông, rồi dùng đá đập c.h.ế.c, đẩy hắn xuống nước. Chỉ khổ nỗi, ta sinh ra mập mạp, trắng trẻo khả ái, lại khéo giả vờ, nên ai gặp lần đầu cũng đều thích ta. Mãi cho đến sinh nhật bốn tuổi, trên không trung bỗng hiện ra hàng chữ kỳ quái: 【Nữ phụ ác độc quả là đáng kiếp! Từ nữ nhi Thượng thư rơi xuống cảnh hầu trà rót nước nơi tửu lâu!】 【Ha ha! Nàng ta muốn hãm hại, khiến nữ chủ mất đi thanh danh, ai ngờ chính mình lại mang thai con của kẻ ăn mày, thất trinh bị đuổi ra ngoài. Thật là hay, vị trí đích nữ nay thuộc về nữ chủ mềm mại thơm ngát của chúng ta!】 【Nhưng mà cũng phải nói, đứa nhỏ mà nữ phụ ác độc sinh ra hình như chẳng giống con kẻ ăn mày… ta thế mà còn thấy nó dễ thương?】 【Người trên kia mù mắt rồi hả? Nữ nhi của nữ phụ ác độc sao có thể dễ thương? Tương lai ắt sẽ bị con của nữ chủ một kiếm xuyên tim mà c.h.ế.c!】 Hãm hại? Nữ phụ ác độc? Ta ngẩng đầu nhìn nương thân xinh đẹp yếu đuối đang tất tả chạy bàn trong tửu lâu, bỗng trầm ngâm. Nếu đây là nữ phụ ác độc, vậy ta là gì?

Trong buổi đấu giá, cô trợ lý nhỏ của vị hôn phu lỡ tay giơ bảng hai lần. Lần thứ nhất, cô ta cố tình nâng giá thêm đúng ba triệu đồng để nẫng tay trên sợi dây chuyền của vợ đối tác. Bị Thịnh Đình quở trách, cô ta chỉ thè lưỡi nũng nịu: "Ai bảo chồng bà ta cứ làm khó sếp mãi làm gì, em chỉ muốn cho bà ta một bài học thôi!" Rõ ràng là ngang ngược vô lễ, nhưng câu nào cũng tỏ ra đang bất bình thay Thịnh Đình. Chọc cho anh ta bật cười. Lần thứ hai, cô ta tuyên bố "điểm thiên đăng" – bao giá đến cùng, rồi chớp mắt vô tội nhìn tôi: "Sếp Ôn à, tuổi của chị không còn hợp với màu hồng nữa đâu, chi bằng nhường cho em đi." Nhìn mức giá bị đẩy lên vùn vụt qua từng vòng, Thịnh Đình bất lực thở dài: "Ôn Hòa, da em ngả vàng không hợp màu hồng đâu, nhường cô ấy đi."

Ta là một nha hoàn thông phòng bị bắt làm người chôn cùng, tỉnh dậy thì đang nằm trong quan tài của Nhiếp Chính Vương. Để giữ mạng, ta bò lên người cái “xá c chế t” này, vạch miệng hắn ra mà thổi hơi để cứu mạng. Ai ngờ cái Diêm Vương đã tắ t th ở kia bỗng dưng túm chặt lấy gáy ta. Trong bóng tối, giọng hắn khàn khàn, sá t khí ngút trời: “Ai phái ngươi tới?” Ta dùng trâm vàng cạy nắp quan tài chuồn lẹ, tiện tay vơ luôn binh phù của hắn làm thù lao khám bệnh. Ba năm sau, ta đổi tên đổi họ thành danh y lừng lẫy Giang Nam, vậy mà bị đám thị vệ đeo đ ao vây kín. Gã đàn ông quyền khuynh triều dã ấy từng bước ép sát, dồn ta vào ghế thái sư. Hắn vuốt ve ngón tay từng làm loạn trên người hắn, cười lạnh đến rợn cả tóc gáy. “Tô đại phu, năm xưa trong quan tài dám khinh bạc bổn vương, gan cũng to phết nhỉ?” “Lấy hổ phù của bổn vương, trộm luôn trái tim bổn vương, giờ lại giả bộ không quen biết?”

Tang lễ của ta, quy cách cực kỳ tôn quý. Dù sao ta cũng là chính thất của Triệu Tuân, bốn năm làm mẫu nghi thiên hạ, giữ đúng bổn phận, chưa từng phạm sai sót. Ngay cả về sau, hắn thiên vị Thần phi, với Thái hậu cũng nảy sinh hiềm khích, đều là nhờ ta đứng ra điều hòa. Khi Thần phi lâm bệnh, hắn ba ngày ba đêm không rời áo, đích thân hầu hạ, một giọt nước cũng chẳng chịu uống. Đến lượt ta. Hắn không lộ vẻ đau đớn, chỉ nắm lấy tay ta mỗi lúc một lạnh đi, ngồi lặng hồi lâu. “Nếu có kiếp sau, trẫm vẫn sẽ phong nàng làm Hoàng hậu.” Ta thật sự đợi được kiếp sau. Khi ấy, Triệu Tuân còn chưa gặp được chân ái đời này, quyết định nghe theo Hoàng hậu lựa chọn một vị tiểu thư hiền lương làm Vương phi cho hắn. Hoàng hậu chỉ vào ta. Đúng lúc hắn ngẩng đầu nhìn tới. Đầu ngón tay Hoàng hậu lại lệch đi một tấc, chuyển sang chọn người khác. “Vẫn nên chọn Lý nhị tiểu thư đi.”

Phu nhân muốn chọn thê tử cho Đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều háo hức, nóng lòng chờ đợi. Trong lúc ấy, ta lại đang nướng con cá vừa bắt được, mùi thơm tỏa ra bốn phía. Đoạn ma ma nhìn ta, không ngừng thở dài: "Một khi trong phủ có nữ chủ nhân, ngươi sẽ không còn ngày lành để sống đâu, vậy mà vẫn còn tâm trí ngồi ăn cá sao?" Ta ngậm lấy đuôi cá, hưng phấn nhìn Đoạn ma ma: "Đã chọn được tiểu thư nhà nào chưa ạ? Liệu ta có thể cầu xin nàng ấy khai ân, thả ta rời đi không?" Đoạn ma ma chỉ tay vào cái bụng đã nhô cao của ta, bảo rằng ta đang nằm mơ giữa ban ngày. Nhưng ta nghĩ, mộng thì vẫn cứ nên mơ một chút, ngộ nhỡ thành thật thì sao?

Ta sinh ra vốn lãnh đạm, bị người đời gọi là q.u.á.i thai. Nương trước lúc lâm chung đã lấy ân cứu mạng để ép buộc, bắt Văn Khê cưới ta làm thê. Bà kéo dài giọng, khàn khàn dặn dò: “Văn Khê, con nhất định, nhất định phải đối xử tốt với con ta…” Chỉ sau khi Văn Khê đáp ứng, bà mới nhắm mắt xuôi tay. Từ đó, ta liền nghe lời Văn Khê, hắn nói gì ta cũng đáp vâng. Hắn bảo ta mang y phục nương tự tay may cho ta tặng cho cô nương họ Nhan, bởi vì Nhan cô nương đã mất mẹ, nay rất đáng thương. Hắn lại đem thỏ ta săn được tặng cho Nhan cô nương, vì Nhan cô nương tâm địa lương thiện, không chịu nổi cảnh sát sinh. Văn Khê thương xót Nhan cô nương, dùng đồ của ta để lấy lòng, bù đắp cho nàng ta những thiếu hụt. Nương khi còn sống căn dặn ta phải nghe lời Văn Khê, nhưng đến nay, ta cho rằng hắn đã sai rồi. Ta quyết định, ngay cả lời của nương, ta cũng không nghe nữa.

Năm mười bảy tuổi, tôi phải gả đến nơi rừng thiêng nước độc thay cho chị gái. Chị nắm chặt tay tôi khóc lóc, bảo rằng trên núi khổ lắm, với thân thể yếu ớt này chị chịu không thấu. Mẹ tôi đứng bên cạnh lén gạt nước mắt, còn bố cứ cúi gầm mặt rít thuốc lá cả đêm. Mãi đến tờ mờ sáng, ông mới đập bàn phán một câu: "Để cái Hai đi. Nó dai sức." Tôi chẳng ho he nửa lời, cứ thế ôm chặt bọc hồi môn chị đã chuẩn bị sẵn vào lòng. Chiếc áo hoa nhí mặc trên người rộng lùng bùng, to hơn cơ thể tôi đến mấy cỡ. Đường vào núi phải cuốc bộ mất tận ba ngày ròng. Người đàn ông đến đón dâu tên là Thẩm Việt Sơn. Anh ta lầm lì ít nói, dáng đi hơi tập tễnh. Suốt dọc đường, anh ta vác bọc hành lý thay tôi nhưng tuyệt nhiên chẳng buồn ngoảnh lại nhìn tôi lấy một lần. Tôi những tưởng cả đời mình cứ thế là an bài. Thay chị gái lấy một người đàn ông chẳng yêu thương gì mình, chôn chân ở chốn thâm sơn cùng cốc này nuôi gà chăn lợn, đẻ vài đứa con, rồi sống lay lắt đến lúc già cỗi chết đi. Cho đến ngày thứ ba sau khi cưới, lúc đang đun nước dưới bếp, tôi chợt nghe thấy tiếng Thẩm Việt Sơn nói chuyện với mẹ chồng ở ngoài sân... "Cô ta không phải là Tần Mẫn Hoa." Tiếng đũa của mẹ chồng khựng lại. "Mày nói thế là ý gì?" "Con từng xem ảnh cô cả nhà họ Tần rồi, mắt cô ấy tròn. Còn cô này, mắt lại dài." Bàn tay đang cầm kẹp than của tôi bất giác siết chặt lại. Khoảng sân chìm vào tĩnh lặng một lúc lâu, rồi mẹ chồng mới cất lời: "Quan tâm nó là đứa nào làm gì, biết làm lụng là được. Cái xứ rừng núi này chỉ thiếu người làm lụng, chứ không cần người đẹp mã." Khoảnh khắc ấy tôi mới vỡ lẽ, ở cái nhà này, tôi rốt cuộc chẳng xứng đáng được gọi bằng một cái tên. Tôi giống như một con gia súc bị dắt lên núi. Điểm khác biệt duy nhất giữa hai chị em có lẽ nằm ở chỗ: chị tôi là loại da trắng thịt mềm, còn tôi là loại da thô thịt dày mà thôi.

Tân đế hạ chỉ, lệnh cho đích nữ nhà họ Cố tiến cung bầu bạn cùng ngự giá. Hai cháu gái khóc lóc thảm thiết, hai đứa vốn đều đã có người trong lòng, chẳng bao lâu nữa là sẽ thành đôi viên mãn. Đại ca cùng tẩu tẩu thở dài sầu não, ruột rà đều là máu mủ, đành phải rút thăm để quyết định. Ta vừa vân du trở về, thấy vậy liền lớn tiếng nói không biết ngượng: "Đại ca, để ta gả đi!" "Nhị muội chớ làm càn, muội đã ba mươi tuổi, còn Hoàng thượng thì vẫn chưa tròn hai mươi!" Đại ca quát lên. "Thì đã sao? Thánh chỉ chỉ nói đích nữ họ Cố, ta đây cũng là đích nữ nhà họ Cố mà."

Ta ngủ với Thế tử, hắn ăn ngon bén mùi. Từ đó, ta bắt đầu sự nghiệp làm hai công việc. Ban ngày làm trù nương, nhận sáu chỉ; buổi tối ngủ cùng, nhận ba lượng. Lại còn bao ăn ở, công việc này tốt biết bao! Ta thích nhất những kim chủ sảng khoái như vậy!

Ác báo Hầu gia tử trận truyền về, ta quỳ trước linh đường, khóc đến đứt từng khúc ruột. Khi ấy, ta mang thai đã tám tháng, vừa gạt lệ, vừa thề với lòng sẽ thay hắn gánh vác cả tòa Hầu phủ này. Hài tử chào đời, ta lao tâm khổ tứ đến bạc cả mái đầu, rốt cuộc cũng thâu tóm được trên dưới Hầu phủ vào tay. Thế nhưng vào ngày khóc tang, ta vô tình chạm phải cơ quan mở ngăn bí mật trong thư phòng của hắn. Những thứ giấu bên trong khiến dòng lệ của ta tức khắc đông cứng. Thư từ, khế đất, sổ ghi chép tiền son phấn suốt mười năm của một nữ nhân và cả những bức họa của một đứa trẻ từ thuở bi bô tập nói cho đến tận bây giờ. Đôi tay ta bất giác run rẩy. Rồi ta tìm thấy bức mật thư nọ. Giả c.h.ế.c, vốn là một cái bẫy. Chờ ta hạ sinh hài tử sẽ lập tức trừ khử ta, rước mẹ con ả ngoại thất kia vào thâu tóm Hầu phủ. Ta chôn chân rất lâu trong căn phòng tối ấy, ngoài song cửa, cờ tang bay phần phật trong gió. Được lắm. Nếu đã là một ván cờ, vậy thì đừng oán trách ta nhẫn tâm, lật tung ván cờ này lên, hủy diệt cho bằng sạch.

Công chúa ham chơi, bị quân địch bắt ngay giữa chiến trường, liền đòi đổi con tin. Tướng lĩnh cầm quân là Lục Nghi quay đầu nhìn sang ta – kẻ vẫn nữ giả nam trang. Ta theo bên Lục Nghi đã mười năm có lẻ, cùng hắn vào sinh ra tử, bao lần lập chiến công, chuyện ta là nữ tử chỉ mình hắn tỏ tường, hắn cũng từng hứa hẹn trọn đời bên ta. Thế nhưng, khi thấy đao của quân địch kề cổ công chúa, Lục Nghi rõ ràng đau lòng. "Đổi công chúa về rồi, ta sẽ đến cứu nàng." Ta bị chính tay Lục Nghi đưa tới trước mặt quân địch, lưỡi đao lạnh lẽo áp lên cổ, còn Lục Nghi đã ôm công chúa vừa thoát hiểm vào lòng. Ta bị kéo vào doanh trại địch, ngày đêm chỉ mong Lục Nghi tới cứu, nhưng đợi mãi, chỉ nhận được tin Lục Nghi sắp thành thân với công chúa. Đêm ấy, ngay trước mặt Hoàng đế nước địch là Tạ Lẫm, ta tháo bỏ áo ngực, chủ động bước lên long sàng của y. Sau này, cuối cùng Lục Nghi cũng hạ chiến thư, nói muốn tới cứu ta. Ta nhìn Tạ Lẫm đang bồng con dỗ cười, lười biếng đáp: "Hôm nay là tiệc đầy tháng của hài nhi nhà ta, đừng tới quấy nhiễu." Lục Nghi điên cuồng phát rồ.

Mùa xuân năm thứ năm kể từ ngày ly hôn. Tôi và Chu Tố tái ngộ tại một tiệm xăm. Anh đến để dặm lại màu cho cái tên người thương khắc trên ngực trái. Còn tôi, tôi đến để che đi vết sẹo lồi nơi cổ tay. Xa cách đằng đẵng, bốn mắt nhìn nhau lại nghẹn lời. Giữa khoảng không trầm mặc, Chu Tố định mở miệng thì vạt áo bỗng trĩu xuống, một bàn tay bé xíu túm lấy tôi. "Bố ơi." Cậu bé tò mò ngước nhìn: "Cô này là ai thế ạ?"

Bị sơn tặc bắt đi, ta trở thành kẻ bị người người gọi là tàn hoa bại liễu. Bùi Hiên chẳng nói một lời, chỉ theo phụ thân ta lui hôn, lại đưa tới một dải lụa trắng. Đêm ta tự vẫn, thiếu niên tướng quân lặng lẽ lẻn vào viện, nhẹ nhàng lau khô lệ trên mặt ta. “Uyển Nhi, hắn không cưới nàng thì ta cưới. Ta đã sớm đem lòng thương mến nàng, nàng nguyện ý gả cho ta không?” Năm thứ hai sau khi thành thân, ta đứng ngoài thư phòng, nghe thấy Bùi Hiên cười nhạo Hạ Khiêm. “Nàng ta bị chơi đùa nát bấy như vậy mà ngươi còn cưới, chẳng thấy dơ bẩn sao?” Hạ Khiêm nhướng mày, thản nhiên nói: “Ngày trước ta đã căn dặn bọn họ, không được làm bẩn Dư Thanh Uyển, nếu không chính ta cũng chẳng xuống tay nổi.” “Ngươi phải trông giữ nàng cho cẩn thận, trước khi ta và Dư Mộ thành hôn, chớ để xảy ra chuyện rắc rối gì.” “Yên tâm, đợi ngươi và Dư Mộ thành thân xong, ta sẽ đưa nàng ra ngoài ải.” Đêm nay ta vốn định tới báo cho Hạ Khiêm biết, ta đã mang cốt nhục của hắn. Nhưng nay, cũng không còn cần thiết nữa.

Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cứng nhắc, cẩn trọng, chính trực. Cho nên ta không thích hắn. Để từ hôn với hắn, ta quậy phá từ năm mười lăm tuổi đến năm mười bảy tuổi, cuối cùng gây ra họa lớn, suýt chút nữa bỏ mạng ở Tái Bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ phục lễ kia của ta đã không quản đường sá xa xôi, chuộc ta từ tay bọn thổ phỉ về. Ta hối hận rồi, muốn cùng hắn sống thật tốt. Nhưng hắn vừa về đến kinh thành liền lâm bệnh nặng, thuốc thang vô hiệu, câu cuối cùng để lại cho ta là bảo ta trân trọng bản thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về năm mười lăm tuổi. Dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, ta đang chuẩn bị làm nhục hắn trước đám đông để từ hôn với hắn.

Năm ta tiến cung, ta mới vừa tròn mười bốn. Phụ thân hỏi ta muốn gì làm lễ cập kê. Ta nói, ta muốn một vị ngự trù biết làm đủ loại bánh ngọt, đủ món ăn ngon. Vì thế, ta còn chưa kịp chờ đến ngày cập kê. Chỉ một đạo thánh chỉ, ta trở thành trắc phi của Thái tử. Phụ thân không lừa ta. Ngày đại hôn, Thái tử ban cho ta hai vị ngự trù. Một người chuyên làm món ăn cho ta, một người chuyên làm điểm tâm cho ta.

Đêm ấy, ta bị một tên hái hoa tặc khét tiếng bắt cóc. Kinh thành dậy sóng, quan phủ treo thưởng vạn lượng hoàng kim. Mà khi ấy, ta đã tháo khăn che mặt, nghiêng nghiêng ngồi trên giường, gác chân, tay cầm chén rượu nhỏ, chậm rãi nhấp môi. “Người ta nay đã là người của chàng rồi.” Tên hái hoa tặc kia nghiêng đầu, nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng mắng: “Mẹ nó chứ, xấu quá.”

Quý phi bạch nguyệt quang của Hoàng đế đã chết, chính tay hắn ta giết nàng ta. Tính ra, đây là vị Quý phi thứ năm bị hắn ta giết kể từ khi lên ngôi. Ta đứng bên cạnh, tay bưng chậu đồng, nhìn hắn ta vứt trường kiếm xuống rồi chậm rãi bước đến, nhúng đôi bàn tay trắng ngần thon dài vào nước.
Danh sách Top truyện nữ cường, đại nữ chủ hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.