Hướng Dẫn Thuần Hóa Đại Thiếu Gia Ngạo Kiều
Trên danh nghĩa, tôi vốn là "con dâu nuôi từ bé" của trùm trường Trần Tứ, nhưng thực chất lại là cơn ác mộng chuyên áp giải anh vào bàn học.
Cũng bởi cậy việc hai nhà có giao tình mấy đời, nên ngày nào tôi cũng ép anh thuộc từ vựng và cày sách đề 5-3.
Bất kể mưa hay nắng, tôi cứ thế mà giám sát anh đi tự tập mỗi sáng không sót buổi nào.
Thành ra, mỗi lần bị ép đến phát cáu, Trần Tứ lại đạp đổ bàn học rồi gầm lên: "Ôn Ninh, cô bị điên à? Ông đây dù có đi bốc vác cũng không thèm lấy cái loại mọt sách như cô!"
Thế rồi, tôi cũng thấy mệt mỏi thật rồi. Tôi quyết định nộp đơn xin suất sinh viên trao đổi ở nước ngoài, xem như là buông tha cho cậu ta, mà cũng là để giải thoát cho chính mình.
Kể từ đó, tôi không còn tịch thu máy chơi game của cậu ta, cũng chẳng thèm đến tiệm net chặn cửa mỗi khi Trần Tứ cúp học nữa.
Thấy tôi ròng rã cả tuần không xuất hiện, đám đàn em của Trần Tứ mừng như bắt được vàng, thậm chí bọn họ còn định mua pháo hoa về ăn mừng vì đại ca rốt cuộc cũng thoát khỏi "bể khổ".
Ấy thế mà, ngay giữa phòng thi thử, Trần Tứ lại đột ngột phát điên.
Cậu ta xé nát bét tờ giấy thi trắng tinh rồi gào lên:
"Ai cho phép cô ấy đi! Không có cô ấy quản, ông đây thi đại học kiểu gì!"
"Hủy ngay vé máy bay cho tôi! Bảo cô ấy quay lại đây quản tôi cả đời!"
✓ FullThanh XuânNgôn tình