Thanh xuân vườn trường, mối tình đầu trong trẻo và nhiều kỷ niệm.
Nếu bạn thích không khí thanh xuân vườn trường, những rung động đầu đời và mối tình học trò dễ thương, hãy thử các bộ trong list học đường này.

Thời cấp ba, tôi đã giấu giếm tất cả mọi người, âm thầm thích Trần Trạch Lâm suốt ba năm ròng rã. Dẫu cho cậu ấy từng nói với tôi rằng, cậu ấy đã có người mình thích. Khi đó, ở một thành phố trồng đầy cây ngô đồng, cậu ấy đã hỏi tôi: "Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có thích cây ngân hạnh không?" Cuối cùng, mối tình thầm kín dành cho cậu ấy cũng chết yểu mà chẳng đơm hoa kết trái. Nhiều năm sau, cậu ấy sớm đã trở thành một đại minh tinh tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu. Trong lễ kỷ niệm ngày thành lập trường cấp ba, các học sinh bên dưới sân khấu thi nhau ồn ào trêu chọc, hỏi xem thời cấp ba cậu ấy có lén lút yêu đương hay không. Tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ lắc đầu nói không, nhưng chẳng ngờ cậu ấy lại cười đáp: "Có chứ, mỗi buổi chiều tôi đều giả vờ đi ngang qua lớp cô ấy, nhưng lần nào cô ấy cũng cau mày, nhìn chằm chằm vào tờ đề Vật lý trong tay." "Cô ấy chưa một lần nào ngẩng đầu lên nhìn tôi." "Tôi thừa nhận sức hấp dẫn của mình còn chẳng bằng một tập đề thi Vật lý." Dưới khán đài vang lên tiếng cười ồ, còn tôi thì lại sững sờ tại chỗ.

Tôi chia tay với Lương Trú Trầm vì nhà anh ấy quá giàu. Hồi cấp ba, lúc mọi người đều mặc đồng phục, chiếc áo len xám không logo của anh ấy đã là hàng Loro Piana, còn chiếc sơ mi trông có vẻ bình thường kia lại là của Charvet. Ngay cả cây bút máy anh ấy tặng tôi cũng là của thương hiệu Montblanc. Ngày muốn chia tay, tôi đã dùng một lý do vô cùng sứt sẹo: Sau khi đi du lịch về, em nhận ra tính cách hai đứa không hợp nhau.

Trên danh nghĩa, tôi vốn là "con dâu nuôi từ bé" của trùm trường Trần Tứ, nhưng thực chất lại là cơn ác mộng chuyên áp giải anh vào bàn học. Cũng bởi cậy việc hai nhà có giao tình mấy đời, nên ngày nào tôi cũng ép anh thuộc từ vựng và cày sách đề 5-3. Bất kể mưa hay nắng, tôi cứ thế mà giám sát anh đi tự tập mỗi sáng không sót buổi nào. Thành ra, mỗi lần bị ép đến phát cáu, Trần Tứ lại đạp đổ bàn học rồi gầm lên: "Ôn Ninh, cô bị điên à? Ông đây dù có đi bốc vác cũng không thèm lấy cái loại mọt sách như cô!" Thế rồi, tôi cũng thấy mệt mỏi thật rồi. Tôi quyết định nộp đơn xin suất sinh viên trao đổi ở nước ngoài, xem như là buông tha cho cậu ta, mà cũng là để giải thoát cho chính mình. Kể từ đó, tôi không còn tịch thu máy chơi game của cậu ta, cũng chẳng thèm đến tiệm net chặn cửa mỗi khi Trần Tứ cúp học nữa. Thấy tôi ròng rã cả tuần không xuất hiện, đám đàn em của Trần Tứ mừng như bắt được vàng, thậm chí bọn họ còn định mua pháo hoa về ăn mừng vì đại ca rốt cuộc cũng thoát khỏi "bể khổ". Ấy thế mà, ngay giữa phòng thi thử, Trần Tứ lại đột ngột phát điên. Cậu ta xé nát bét tờ giấy thi trắng tinh rồi gào lên: "Ai cho phép cô ấy đi! Không có cô ấy quản, ông đây thi đại học kiểu gì!" "Hủy ngay vé máy bay cho tôi! Bảo cô ấy quay lại đây quản tôi cả đời!"

Hệ thống bảo tôi, chỉ cần hôn nam chính là có thể đỗ vào Thanh Bắc. Thế là tôi quay ngoắt sang bao nuôi trùm trường, ép hắn phải hôn mình. Hắn chẳng hề tình nguyện, lần nào cũng trừng mắt nhìn tôi đầy hung tợn. "Cô cứ đợi đấy cho tôi." Thêm một lần nữa đè hắn lên tường mà hôn lấy hôn để, hệ thống mất liên lạc đã lâu đột nhiên ngoi lên trực tuyến. [Cái mồm kia mau buông người ta ra! Tôi bảo cô hôn nam chính, chứ có bảo cô hôn phản diện đâu hả!] Tôi: ?

Tại lễ khai giảng, nữ sinh chuyển trường chỉ thẳng mặt tôi, dõng dạc tuyên bố: "Tôi đến trường này chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó là giật lấy vị trí top 1 của cậu." Cậu ta hất cằm, dáng vẻ cực kỳ kiêu ngạo. Nhưng ở trường THPT số 1 Giang Thành này, có ai mà không biết tôi là một huyền thoại cơ chứ. Cứ thi là đứng nhất, chưa từng ngoại lệ. Đến kỳ thi khảo sát tháng đầu tiên, cậu ta ngậm ngùi xếp thứ hai với khoảng cách vỏn vẹn hai điểm, thế là gục hẳn xuống bàn khóc lóc. Bạn bè trong lớp xúm lại dỗ dành: "Không sao đâu, thua có hai điểm thôi, lần sau cậu nhất định sẽ vượt qua cậu ấy." Ngay cả cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi cũng quay sang chỉ trích: "Cậu lúc nào cũng máu lạnh như thế, hèn chi chẳng ai thèm làm bạn cùng." Nữ sinh chuyển trường đỏ hoe mắt, bướng bỉnh lên tiếng: "Tần Chỉ, cậu thi điểm cao thì có ích gì chứ? Mọi người đều ghét cậu! Lần sau tôi nhất định sẽ vượt mặt cậu cho xem." Nhìn cả đám đồng tâm hiệp lực hắt hủi mình, sắc mặt tôi chẳng hề thay đổi, chỉ bình thản buông một câu: "Ồ, vậy kỳ thi sau tôi sẽ bỏ xa cậu hai mươi điểm."

Tôi cướp mất vị trí thủ khoa khối của Chu Nhiễm, ngay ngày hôm sau, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô ta liền tỏ tình với tôi. Cậu ta mang theo khuôn mặt đẹp đến mức họa nước hại dân kia, hỏi tôi: "Đến với thế giới của anh, cùng anh làm một học sinh cá biệt được không?" Dù biết rõ cậu ta là một cái bẫy bọc đường, tôi vẫn cam tâm tình nguyện lún sâu. Từ đó, tôi không đọc sách, không học hành nữa, chẳng chút kiêng dè mà cùng cậu ta lêu lổng, sa đọa. Cho đến ngày thi đại học kết thúc, lần đầu tiên cậu ta chủ động hôn tôi, bảo tôi hãy cùng cậu ta học trường cao đẳng. Tôi biết, đó mới là mục đích thực sự khi cậu ta tiếp cận tôi. Nhưng lần này, tôi chỉ huơ huơ tờ giấy báo trúng tuyển của đại học Thanh Hoa trong tay: "Một năm qua chơi đùa cùng anh rất vui." "Nhưng tương lai của tôi quá đắt giá, tôi không phụng bồi nữa đâu."

Năm cấp ba đói khát nhất, tôi làm thuê cho Trần Kính. Chép bài nguyên một ngày để đổi lấy một bữa cơm. Mỗi lần nhìn bộ dạng ăn uống ngấu nghiến của tôi, Trần Kính luôn bày ra vẻ mặt không còn gì luyến tiếc trên đời. "Tiết Yên Yên, tôi sẽ không nuôi cậu đến chết chứ?"

Sau khi bị em trai cạo trọc đầu, tôi mang dáng vẻ chẳng phải nam cũng chẳng phải nữ mà bước vào đại học. Ngay ngày đầu tiên, tôi đã bị một người kéo vào nhà vệ sinh nam, người đó hỏi tôi có thể lấy giúp anh ta một chiếc quần lót không. Lần thứ hai, lại gặp anh ta, say khướt rồi đòi cho tôi tiền tiêu vặt. Lần thứ ba, anh ta vừa khóc vừa hỏi tôi có thể cho anh ta hôn một cái được không, rằng anh ta rất khó chịu. Tôi ham muốn chút dịu dàng đó, nên đã ngoan ngoãn mặc cho anh ta giày vò. Đến khi "củi khô lửa bốc", anh ta mới phát hiện ra tôi là con gái. Điều đáng sợ hơn là ngày hôm sau, bố mẹ tôi không biết nghe được tin tức từ đâu, đã tìm đến anh ta đòi bồi thường. Tạ Tinh Lăng lòng nguội như tro, mắng tôi lừa gạt anh ta, muốn cùng tôi cả đời không qua lại. Tôi thuận theo ý anh ta, lặng lẽ biến mất. Nào ngờ suốt năm năm sau đó, Tạ Tinh Lăng đã tìm tôi đến phát điên.

Tôi từng tự tay xé nát bức thư tình của nam sinh đứng đầu khối, rồi thẳng thừng nói vào mặt cậu ấy rằng: “Tôi không hẹn hò với học sinh nghèo.” Ai ngờ nhiều năm sau gặp lại Giang Úc Bạch lại chính là tại buổi hòa nhạc vạn người của anh. Giữa lúc người hâm mộ đang cuồng nhiệt đặt câu hỏi: “Thời đi học, đại minh tinh có ai là người không thể buông bỏ không?” Thì ánh mắt lạnh nhạt của Giang Úc Bạch đã xuyên qua biển người, khóa chặt lấy tôi. “Có.” “Nhưng tôi hy vọng quãng đời còn lại, cô ấy đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Gả vào Hầu phủ hai năm, ta tận tâm thủ vai một tức phụ bị hắt hủi nơi hậu viện. Ban ngày chép kinh, dâng trà, đến đêm lại đem dã tâm gửi vào từng trang giấy mực. Đến ngày ta đỗ tiến sĩ, liền để lại hòa ly thư, chuẩn bị lên đường nhậm chức. Vị phu quân vốn lạnh nhạt bấy lâu bỗng phá cửa xông vào, giam giữ ta trên giường. "Hừ, quả đúng như ta đoán, nữ tử đọc sách nhiều rồi, lòng dạ cũng trở nên bất kham." "Thôi thôi, hôm nay cho ngươi một đứa con, từ nay về sau hãy an phận làm thê tử hiền lành dạy con cho ta là được." Ngay khoảnh khắc ấy, trái lại ta lại thấy tĩnh lặng vô cùng. Bọn họ sợ nữ tử tỉnh ngộ, bèn dùng hôn nhân cùng sinh nở để trói buộc. Song lại đánh giá sai quyết tâm đoạn tuyệt khuê phòng của một nữ nhân. Dẫu có phải c.h.ế.t, ta cũng tuyệt không cam chịu bị người kiềm chế.

Trong giờ học online, bạn trai tôi quên tắt mic. Hơn hai trăm con người đã nghe trọn vẹn từ đầu đến cuối cuộc vụng trộm của anh ta và cô em khóa dưới. Hôm sau, bạn trai vẫn điềm nhiên bàn chuyện kết hôn với tôi, còn cô em kia thì ngọt ngào đòi tôi mua quà sinh nhật. Sinh viên cả khối im lặng xem họ diễn kịch, không một ai hé răng nhắc nhở về chuyện cái mic chưa tắt hôm qua. Tất cả mọi người, giờ đây đều là "biệt đội báo thù" của tôi.

Con gái tôi bị bạn học bắt nạt đến mức khóc lóc đòi nghỉ học. Chồng tôi lại đăng video sắm vai "người tốt", tuyên bố tha thứ cho lũ trẻ đó. Đang đi công tác, tôi vội vã chạy về nhà. Vừa mở cửa, đập vào mắt tôi là cảnh con gái đang co rúm trong góc nhà run lẩy bẩy, khóe miệng vẫn còn rỉ máu, còn chồng tôi thì ngồi trước mặt, cẩn thận bôi thuốc cho con bé. Tôi giận sôi máu, lớn tiếng chất vấn: "Tại sao anh không đứng ra đòi công bằng cho con?! Anh có đáng làm cha nữa không hả?!" Chồng tôi điềm tĩnh đáp: "Vợ à, anh định ly hôn và ra đi tay trắng. Sau này hai mẹ con phải sống cho thật tốt. Mọi việc anh làm từ nay về sau sẽ không dính dáng gì đến mẹ con em nữa."

Năm lớp 12, bố mẹ cắt toàn bộ sinh hoạt phí, ép tôi phải nghỉ học. Cùng đường tuyệt lối, tôi đành bước chân vào ngôi trường quý tộc quy tụ toàn các cậu ấm cô chiêu. Chỉ vì thành tích học tập xuất sắc, ngôi trường này đồng ý miễn toàn bộ học phí cho tôi. Nhưng tôi vẫn cần tiền sinh hoạt để lấp đầy chiếc bụng đói. Sau nửa tháng nhịn đói nhịn khát, mặc trên người bộ quần áo rách rưới thảm hại nhất, cuối cùng tôi cũng gom đủ can đảm. Tôi nhìn đám "phú nhị đại" chẳng bao giờ chịu học hành trong lớp, cất tiếng: "Mọi người... có ai cần làm bài tập hộ không? Một bài... một bài chỉ năm tệ thôi." Đám thiếu gia tiểu thư đang mải khoe khoang sự giàu có bỗng dừng bặt trò đùa nghịch, đồng loạt kinh ngạc nhìn tôi. Một lát sau, những tiếng la hét thi nhau vang lên rần rần: "Năm tệ, cậu khinh thường ai thế hả? Năm trăm tệ, làm cho tôi trước!" "Tôi ra năm nghìn, giữ top một!" "Năm vạn! Đô la Mỹ!" "Bao giá luôn! Ông đây muốn xem xem, hôm nay đứa nào dám giành số một với ông!"

Tên nam sinh nghèo khó, lạnh lùng ít nói kia đã liên tiếp ba lần cướp mất vị trí thủ khoa khối của anh trai tôi. Tôi đang định cho anh ta một bài học, kết quả anh ta lại bảo có thể nhường lại ngôi vương hạng nhất này. "Điều kiện là mỗi tuần ôm ba lần." Yết hầu hắn khẽ lăn: "Loại không cách lớp vải nào ấy, được không?" Tôi ngỡ ngàng trừng lớn mắt, đỏ bừng cả mặt: "Anh... đồ biến thái nhà anh! Lo cho thân mình trước đi! Anh trai tôi mà cần anh phải nhường chắc? Đợi lần sau anh ấy lấy lại phong độ, kiểu gì chẳng bỏ xa anh cả mười tám con phố!" Cho đến nửa tháng sau, anh trai tôi lại bị cướp mất vị trí thủ khoa khối lần thứ n. Thiếu niên thanh bần ấy từ trên cao bễ nghễ nhìn tôi, buông một câu nhẹ bẫng: "Cậu cũng đâu muốn anh trai mình mãi làm kẻ đứng thứ hai, đúng không?" Tôi cắn răng, nhắm tịt mắt lại. Được thôi! Ôm thì ôm! Cũng chẳng rớt mất miếng thịt nào!

Tôi viết thư tình thuê để kiếm tiền tiêu vặt. Kết quả, thầy giám thị đã lục ngăn bàn của tôi và tìm thấy tám bức thư tình gửi cho đại c a trường. Sau khi cùng nhau chịu phạt, đại ca chặn tôi ở hành lang: “Tống Tiểu Trúc, không ngờ cậu lại thích tôi đến thế?” “Nhưng mà, tôi lại không có hứng thú với những học sinh ngoan ngoãn như cậu đâu!”

Năm lớp 11, tôi bày kế quyến rũ “con cưng của trời” - Bùi Tu Văn. Đợi đến lúc anh yêu tôi sâu đậm nhất, tôi lại lạnh lùng vứt bỏ anh, chuẩn bị cùng anh trai kế ra nước ngoài. Một đêm nọ trước khi xuất ngoại, tôi rời trường trong cơn mưa tầm tã. Bùi Tu Văn lái xe đến, nói rằng muốn đưa tôi về. Uống xong chai nước suối anh đưa, tôi lập tức mất đi ý thức. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã bị giam cầm. Tôi nhìn thấy trong phòng làm việc của Bùi Tu Văn dán chi chít những bức ảnh sinh hoạt thường ngày của một cô gái. Cô gái đó, chính là tôi.

Sau khi trưởng thành, tôi đột ngột thức tỉnh và trở thành một mị ma. Trúc mã của tôi đã ký kết khế ước chủ tớ với tôi, nhưng cậu ta lại chẳng bao giờ chịu "cho tôi ăn" lấy một lần. Nửa đêm hôm ấy, vì quá đói nên tôi đã đánh liều trèo lên giường của cậu ta. "Thẩm Hoài, mình đói quá..." Thẩm Hoài thẳng tay đẩy tôi vào tường, giọng nói đầy vẻ gắt gỏng: "Cậu không thể tự kiềm chế bản thân một chút được à? Đừng có hành xử như loài dã thú thế chứ!" Sau đó, cậu ta liền dọn ra ngoài ở hẳn, và còn nhẫn tâm khóa trái cửa nhốt tôi lại trong phòng ký túc xá. Thế nhưng, Thẩm Hoài đâu có ngờ rằng ngay tối hôm ấy, gã bạn cùng phòng vốn nổi tiếng là khó tính của cậu ta lại đột ngột quay trở về. "Lại đây, để tôi cho cậu ăn."

Từ nhỏ tôi làm gì cũng chậm hơn người khác. Lén lút viết thư tỏ tình cho anh trai "hờ", đăng tải dài kỳ trên mạng suốt ba năm. Một ngày nọ, anh mất hết kiên nhẫn, d ồn tôi vào tường: "Bao giờ mới viết xong?" Cứu mạng, sao anh ấy lại biết? Tôi đỏ mặt, chối đây đẩy: "Không... không phải tôi viết." "Hay lắm." Anh cười nhạt, một tay siết lấy eo tôi, ánh mắt sâu thẳm: "Viết không xong thì tối nay đừng hòng ngủ."

Kỳ Hàn là một vị công tử hào hoa nổi tiếng. Anh đối xử rất tốt với mọi cô bạn gái, họ muốn gì anh cho nấy. Trừ việc kết hôn. Ai cũng biết, anh chia tay mối tình đầu, đến nay vẫn chưa cam lòng. Không thể tiến đến bước đó với bất kỳ cô gái nào khác. Tháng thứ năm tôi ở bên anh, gia đình thúc giục rất gấp. Tôi đành phải từ biệt anh: "Nghe nói mối tình đầu của anh sắp về rồi, chúc mừng nhé." Anh cười: "Ừm." Tối hôm đó, bạn bè tổ chức tiệc độc thân cho anh. Bữa tiệc rất lớn, cũng rất náo nhiệt, bỗng có người nhắc đến tôi: "Anh Kỳ, hình như em vừa thấy Trình Sanh, bên cạnh còn có một người đàn ông, khá đẹp trai." Lời vừa dứt, mọi người đều bàn tán xôn xao. Kỳ Hàn lại đột nhiên nổi giận, dụi tắt điếu thuốc trong tay, cười lạnh: "Người nói muốn ở bên nhau là cô ấy, người đòi chia tay cũng là cô ấy."

Ba tôi bỏ ra bốn mươi vạn, chỉ để ép học bá của trường hẹn hò với tôi. Sau này, khi tôi đã hoàn toàn chìm đắm trong mối quan hệ này, anh lại lạnh lùng hỏi: "Ngoài tiền ra, giữa chúng ta còn gì khác nữa sao?” Nhiều năm sau, tôi ngồi ở ghế phụ của chồng sắp cưới, đối diện với sự níu kéo của anh, tôi vẫn giữ thái độ dửng dưng. Anh đứng dưới cơn mưa tầm tã, đau khổ cầu xin: "Giờ anh có tiền rồi, xin em hãy nhìn anh một lần..." "Xin lỗi, Tổng giám đốc Cố. Dù anh có nhiều tiền đến đâu, tôi cũng không còn yêu anh nữa."
Danh sách Top truyện học đường ngọt ngào, dễ thương được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.