Tình huống dở khóc dở cười, thoại mặn mà – đọc là bật cười.
Đôi khi bạn chỉ cần một bộ truyện khiến mình bật cười thật thoải mái. Danh sách truyện hài hước này sẽ giúp bạn chọn nhanh những bộ "chữa lành bằng tiếng cười".

Ta trời sinh mệnh cứng, cao tăng từng đoán mệnh, trừ khi Diêm Vương tự mình đến đón, nếu không nhất định sẽ thành họa hại nhân gian. Cha ta nghiến răng, dứt khoát đưa ta thay ca ca nhập ngũ. Tòa cô thành ba năm không hạ được, ta chỉ mất hai tháng đã công phá xong. Khải hoàn vào triều, yết kiến thánh thượng, Hoàng thượng hỏi ta muốn ban thưởng điều gì. Ta giơ tay, chỉ thẳng về phía vị Nhiếp chính vương mặt lạnh như băng. "Người ấy, làm đại phòng của thần!" Lại chỉ sang vị Phó thế tử phong hoa tuyệt đại. "Người ấy, làm nhị phòng của thần!" Ánh mắt ta xoay chuyển, rơi xuống thiếu niên tướng quân Hứa Bất Cửu. "Còn người thì, cứ làm tam..." Chưa dứt lời, cha ta đã lao lên bịt chặt miệng ta. "Tiểu tổ tông ơi! Mệnh cứng cũng không nên tạo nghiệp thế này đâu!"

Năm ta ba tuổi, khi ấy đang bận cho heo ăn, chợt có một đạo sĩ què chân nhìn chằm chằm vào ta, nói mệnh cách của ta cao quý không gì sánh được. Ta không tin. Ta nghi ngờ chân của hắn, chính là do ăn nói xằng bậy mà bị người ta đ.á.n.h què. Bởi vì mười ba năm sau, ta bị cha mẹ ruột ở phủ Thừa tướng tìm về. Bọn họ muốn ta thay thế giả tiểu thư, gả cho vị tiểu vương gia hoang đàng vô độ nhất kinh thành làm kế thất. Một tháng trước khi xuất giá, đúng dịp thánh thượng mừng sinh thần, mở yến tiệc trong cung. Mang theo tâm tư cùng c.h.ế.c, ta rút dao m.ổ heo xông tới, định đâm c.h.ế.c Hoàng đế. Lưỡi dao lệch đi, m.á.u trên cánh tay ta chảy không ngừng. Đôi mắt ta lóe sáng kích động, đối diện khuôn mặt trắng bệch như đất của phụ thân Thừa tướng, ta kích động nói: "Cha, nữ nhi nhẫn nhục chịu đựng, khổ luyện đao pháp m.ổ heo suốt mười ba năm, cuối cùng cũng đã chém c.h.ế.c con cẩu Hoàng đế trong miệng người rồi." "Long bào người dặn mẹ bí mật thêu, nữ nhi cũng đã giúp người giấu vào mật thất." "Tám ngàn lượng vàng người thu được khi gả nữ nhi, đều đã dùng để mua chuộc tử sĩ, trải sẵn con đường lên ngôi Thái tử cho đại ca." "Chỉ cần người hạ lệnh, tất cả chúng ta sẽ đồng lòng phò tá người đoạt vị xưng đế!"

Vị hôn phu của ta mất trí nhớ rồi. Trước khi mất trí nhớ, hắn đẹp trai, quyến rũ, là người tình trong mộng của tất cả các thiếu nữ ở kinh thành. Hắn từng nói với ta: "Nàng sẽ là nữ tử duy nhất tồn tại trong giấc mơ của ta." Sau khi mất trí nhớ, hắn vẫn đẹp trai, vẫn quyến rũ, vẫn là người tình trong mộng của tất cả các thiếu nữ ở kinh thành. Nhưng giờ đây hắn chỉ vào ta rồi nói: "Người phụ nữ đanh đá này là ai vậy? Mau đuổi nàng ta ra khỏi phủ Thái tử đi!" Quản gia do dự: "Điện hạ, ngài có muốn đợi thêm chút nữa không?" Hắn đáp: "Đợi cái gì mà đợi? Nhanh lên!" Mặt quản gia không chút biểu cảm: "Đợi xe ngựa của lò hỏa táng*, chắc sắp đến rồi đó." (*) có câu “ngược thê nhất thời sảng truy thê hỏa táng tràng”, lò hỏa táng là cái lò này đó =)).

Ta vốn là một kẻ ngốc, vì mấy đấu gạo mấy vò muối mà bị song thân đem bán. Ngày đầu tiên ta đặt chân vào phủ Ngu Quốc Công, chó trong phủ liền sinh một đàn. Sang ngày thứ hai, con ngựa tốt nhất trong chuồng lại mang thai. Đến ngày thứ ba, đại thiếu phu nhân phủ Quốc Công liền có hỉ. Phu nhân Quốc Công kéo tay ta, ánh mắt rưng rưng, gọi ta là cốt nhục ruột rà mà bà trót gửi trong bụng người khác. Đến ngày thứ hai kể từ khi nhận Quốc Công gia cùng phu nhân làm phụ mẫu, trong cung liền có người tới phủ, nói muốn rước ta vào cung.

Ta cùng thứ muội vốn định đồng ngày xuất giá, nào ngờ trời xui đất khiến, lại bước nhầm kiệu hoa, gả nhầm lang quân. Sáng hôm sau, Thẩm Chi Dự – vị hôn phu cũ của ta – dắt tay muội ấy, đường hoàng đến tận cửa. Hắn dùng giọng ôn hòa, nói rằng: "Hôm qua cỗ kiệu đi nhầm, là lỗi ở Thẩm mỗ. Sự đã rồi, chi bằng thuận theo ý trời." “Ta không chê nàng đã cùng người khác bái đường, chỉ mong nàng rộng lượng, chấp thuận để A Uyển làm bình thê.” A Uyển nước mắt ngân ngấn, cúi đầu tự nguyện làm thiếp, chỉ cầu ta đừng giận dỗi với Thẩm công tử vì chuyện này. Ta nghe xong chỉ ngáp dài một cái, tay xoa thắt lưng còn ê ẩm, trong lòng thầm mắng ai kia đêm qua quá đỗi cuồng nhiệt. "Chư vị đã nói hết chưa? Xong rồi thì xin mời rời bước. Cả đêm bận rộn, ta còn phải về ngủ bù đây."

Sau khi bị Hầu phủ hưu bỏ, ta ôm vạn quán gia tài về quê quy ẩn. Một đêm nọ, mấy tên tiểu khất cái vắt mũi chưa sạch chặn đường ta trong ngõ hẻm, hô hoán đòi trấn lột. Ta thuận tay ném ra một thỏi vàng ròng. Lũ tiểu khất cái đại kinh thất sắc, thốt lên: "Nương ruột của con ơi!" Sau này, phu quân cũ của ta ở trên điện Kim Loan cáo trạng ta tội bỏ chồng bỏ con, phụ đức bại hoại. Một trong số những tên tiểu khất cái năm xưa, nay đã là Gián nghị Đại phu cao quý lãnh đạm. Hắn vung hốt bảng đ.á.n.h tên kia gãy răng đầy đất. "Phụ đức cái bà nội cha nhà ngươi! Ông đ.á.n.h c.h.ế.c cái thứ lòng lang dạ sói, ăn cứt chó nhà ngươi!"

Ta là nữ nhi của nữ phụ ác độc. Thiên hạ đều biết, nữ nhi của nữ phụ ác độc cũng là nữ phụ ác độc. Ba tuổi, ta dùng đũa đâm xuyên cổ họng một con chó dại muốn cắn nương thân. Hai tháng trước, ta lại lừa một tên buôn người định bắt cóc muội muội nhà bên ra bờ sông, rồi dùng đá đập c.h.ế.c, đẩy hắn xuống nước. Chỉ khổ nỗi, ta sinh ra mập mạp, trắng trẻo khả ái, lại khéo giả vờ, nên ai gặp lần đầu cũng đều thích ta. Mãi cho đến sinh nhật bốn tuổi, trên không trung bỗng hiện ra hàng chữ kỳ quái: 【Nữ phụ ác độc quả là đáng kiếp! Từ nữ nhi Thượng thư rơi xuống cảnh hầu trà rót nước nơi tửu lâu!】 【Ha ha! Nàng ta muốn hãm hại, khiến nữ chủ mất đi thanh danh, ai ngờ chính mình lại mang thai con của kẻ ăn mày, thất trinh bị đuổi ra ngoài. Thật là hay, vị trí đích nữ nay thuộc về nữ chủ mềm mại thơm ngát của chúng ta!】 【Nhưng mà cũng phải nói, đứa nhỏ mà nữ phụ ác độc sinh ra hình như chẳng giống con kẻ ăn mày… ta thế mà còn thấy nó dễ thương?】 【Người trên kia mù mắt rồi hả? Nữ nhi của nữ phụ ác độc sao có thể dễ thương? Tương lai ắt sẽ bị con của nữ chủ một kiếm xuyên tim mà c.h.ế.c!】 Hãm hại? Nữ phụ ác độc? Ta ngẩng đầu nhìn nương thân xinh đẹp yếu đuối đang tất tả chạy bàn trong tửu lâu, bỗng trầm ngâm. Nếu đây là nữ phụ ác độc, vậy ta là gì?

Phu thê nhà đồ tể đến làng chọn nha hoàn xung hỉ, những cô nương có bát tự tốt đều đã bị chọn hết. Ta giơ tay lên, cẩn thận nói: “Bát tự của ta cũng không tệ đâu, hai vị có muốn chọn ta không?” Dân làng lập tức nhao nhao vạch trần: “Đừng nghe nó nói bậy!” “Nó là đứa lừa đảo trong làng này! Suốt ngày đánh nhau, gây chuyện!” “Bát tự tốt thì có thể khắc c.h.ế.c mẹ ruột, bị người nhà đuổi ra ngoài sao?” Có tiểu hài tử nhặt đá ném về phía ta. “Nhìn ngươi vừa bẩn vừa hôi! Người ta chẳng thèm ngươi đâu!” Phu thê nhà đồ tể nhìn về phía ta, chau mày lại. Ta vội rụt những ngón chân lộ ra về trong đôi giày rách, lại dùng sức chùi đôi bàn tay bẩn thỉu lên áo. Ta bật cười ha hả: “Ta nào có muốn đi đâu, chỉ đùa với các ngươi thôi! Xem trời sắp mưa rồi đó, hai vị mau đi đi, chậm một chút là xe ngựa sa vào bùn mất.” Ta vừa định rời đi, phu nhân nhà đồ tể liền đưa tay kéo lấy ta. Bà ngồi xổm xuống, nhìn ta mỉm cười nói: “Tiểu cô nương, ta xem ngươi sinh ra đã có tướng mạo phúc khí, nhất định là mệnh tốt. Ngươi có muốn theo ta về nhà không?”

Khi ta vào núi hái dược, bỗng trước mắt hiện ra một hàng chữ: 【Con trai của nam nữ chính bị vứt tại rừng phong thôn Hồng Phong, lập tức sẽ bị rắn cạp nia cắn chết! Từ đây mở màn đoạn ngược luyến ——】 Ta vội vã lao tới rừng phong. Cứu được hài tử bên ổ xà. Nào ngờ hai tháng sau, lại có những dòng chữ hiện ra: 【Con gái vừa mới tròn tháng của nữ chính đã bị kẻ thù cướp đi, vứt xuống hồ ở thôn Hồng Phong.】 【Thân thể nữ nhi bị bèo nổi vướng vào, chẳng rõ là chết chìm hay chết đói? Thảm thiết quá đỗi!】 A? Nữ chính sinh con sao lại nhanh đến vậy? Ta kinh hãi vô cùng, lại lần nữa vội vàng đi nhặt hài tử. Nửa năm trôi qua, dòng chữ bay lại nổ tung: 【Trời ơi, nữ chính ngọt sủng văn dắt con bỏ trốn, long phượng thai bị nữ phụ ác độc trộm đi, ném lên đỉnh núi Nguyện Ước, người đang sống mà bị đông chết!】 Cái này… rốt cục là có bao nhiêu nữ chính vậy chứ? Ta liều mạng trèo lên đỉnh núi, lại ôm về một đứa nhỏ. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, ta đã nhờ những dòng chữ bay mà nhặt được bốn, năm… mười hài tử… Ôi trời đất ơi! Xin các vị nhân vật chính đừng có làm lạc hài tử nữa, ta thật sự nuôi chẳng nổi rồi!

Tỷ tỷ ta bỏ trốn khỏi hôn sự. Ta không thể nào hiểu nổi. Tỷ ấy phải gả cho Tấn vương kia mà, chính là mỹ nam tử tiếng tăm lẫy lừng chốn kinh thành, lại được Hoàng thượng sủng ái, làm người thì hòa nhã, thích cười! Đến Nam Phong quán cũng chẳng gặp được ai tuấn tú như vậy, tỷ ấy chạy trốn làm gì chứ? Cho tới khi ta thay tỷ xuất giá. Tấn vương lúc nào cũng mỉm cười, mỗi khi ta muốn bò xuống gầm giường liền bị hắn trói lại, một đêm làm bảy lần! Chẳng lẽ hắn đang luyện tà công thải âm bổ dương gì đó sao? Ta xin hắn nạp thiếp, khóe môi hắn khẽ nhếch, nhẹ nhàng hít hà cổ ta: "Vương phi mỹ vị như thế, bản vương nào để mắt đến đám phấn son tục tĩu ngoài kia?" Ta chịu không nổi nữa, cũng bỏ trốn. Khi ta chui ra khỏi vương phủ qua lỗ chó, hắn vẫn mỉm cười nhìn ta. Sau đó, đôi môi mỏng của hắn nhẹ nhàng khẽ động: "Vương phi phát điên rồi, đưa về, nhốt lại." Hắn lại cúi sát tai ta thì thầm: "Tối nay, liền dùng tư thế bò qua lỗ chó mà nàng vừa trổ tài."

Ta là một kẻ mù, vậy mà lại được gả cho đương kim Thái tử Lưu Trạm. Lưu Trạm miệng lưỡi độc địa, tính tình nóng nảy, mỗi lần dắt ta đi đều hậm hực: "Không có ta, nàng biết làm sao bây giờ?" Cho đến một ngày, mưu sĩ của hắn dâng lên một con chó dẫn đường. Từ đó, Lưu Trạm liền bị “thất nghiệp”. Đêm ấy, ta nghe thấy Thái tử gia tức tối mắng vang trong phòng: "Đồ trời đánh! Thứ gì không tặng lại đi tặng một con chó!" "Bây giờ nàng có chó rồi, còn ta thì sao? Ta phải làm thế nào đây?!" "Còn ngươi nữa! Lắc cái đuôi gì chứ! Được làm chó cho nàng là phúc phận mà ta cầu xin bao nhiêu năm mới có được, ngươi dựa vào đâu mà thay thế ta?!"

Ta vốn là một yêu tinh hóa hình từ đá, Cơ duyên xô đẩy mà tiến vào hoàng cung, trở thành cung nữ. Nhưng ta một là không biết hầu hạ người. Hai là chẳng biết lấy lòng ai. Ba lại ăn quá nhiều. Dẫn đến vừa mới nhập cung liền bị đ.á.n.h tới tấp. Đại cung nữ tát ta một cái, bàn tay sưng to như bánh màn thầu. Quản sự đá ta một cước, tiếng kêu thảm vang động bốn phía. Ma ma rút kim ra muốn đâm ta để trừng phạt, kim lại bật ngược, cắm vào lòng bàn tay bà. Công công đ.á.n.h ta bằng cây thiết bản, cây thiết bản gãy đôi văng trở lại, đập thẳng lên trán hắn. …… Cả hoàng cung chấn động. Ngày đầu vào cung, ta vì quá “chịu đòn” mà danh tiếng lan xa, Ngay lập tức được thăng làm Ngự tiền thị vệ —— loại không mang đao, chỉ lấy thân ra đỡ đao. Ta: “???”

Ta đã rửa mông lớn cho thế tử phủ Trấn Bắc Hầu ba năm trời, khi hắn nằm liệt trên giường. Vì vậy, hắn thường cười nhạo ta. "Xuân Hỷ, ngay cả chỗ tư mật nhất của bổn thế tử mà ngươi cũng chịu khó rửa, trên đời này có chuyện gì ngươi không dám làm?" "Ngươi cho rằng, chỉ vì thiên kim phủ Tướng quốc hủy hôn với ta, ngươi liền có thể làm chính thê của bổn thế tử hay sao?" "Thân phận thấp kém như ngươi, vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn, đến làm thiếp còn không xứng, chỉ có thể làm một con thông phòng mà thôi!" Sau này, hắn lại đứng dậy được, còn ta thì cầm bạc rời đi. Ba năm sau, hắn lập chiến công nơi sa trường, lấy quân công cầu cưới ta. Nhưng khi đó, ta đã ở phủ Nhiếp chính vương, rửa mông lớn cho thế tử phủ Nhiếp chính rồi. "Thế tử gia, ngài có phải đã hiểu lầm gì rồi chăng? Khi xưa ta bằng lòng hầu hạ ngài, chẳng qua là vì mỗi tháng có ba lượng bạc tiền công." "Bây giờ ta ở phủ Nhiếp chính vương, hầu hạ thế tử Nhiếp chính, mỗi tháng tiền công ba mươi lượng, ngài đừng hại ta nữa mà!"

Ta là một nữ tử chốn khuê các, cửa lớn không ra, cửa trong chẳng bước. Vị hôn phu của ta trót phải lòng một ả nữ tử xuyên không, hắn chê bai ta kiến thức nông cạn, gan bé như chuột, lại còn hủ lậu vô vị, náo loạn cả kinh thành đòi từ hôn bằng được. Đêm khuya thanh vắng, ta gục đầu bên mép giường khóc lóc thảm thiết: "Ta đâu phải kẻ hẹp hòi đố kỵ, hắn nạp thiếp không được sao? Cớ gì cứ nhất quyết phải từ hôn?!" "Hắn làm vậy là muốn bức tử ta mà!" Ở phía bên kia giường, lại hiện ra một chiếc giường lớn vô cùng êm ái. Trên giường có một cô nương đang ngồi, trên người mặc bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ. Nàng ấy đến từ thế kỷ hai mươi mốt, người chồng sắp cưới trong mối liên hôn hào môn muốn cùng nàng duy trì cái gọi là "hôn nhân mở". Nhìn ta khóc đến nước mắt đầm đìa, nàng vỗ vỗ lưng ta, ngập ngừng nói: "... Hay là, ta gả thay ngươi, ngươi gả thay ta. Hai chúng ta... đổi chỗ cho nhau đi?"

Khi ta ba tuổi, sốt cao khiến đầu óc trở nên ngốc nghếch hơn người thường. Năm năm tuổi, mẫu thân đưa ta vào học đường, chỉ tay về phía một vị tiểu công tử da trắng tuấn tú giữa đám đông, nói rằng: “Con à, đó là vị phu quân nương chọn cho con, con phải cố gắng theo đuổi người ấy.” Ta ngoan ngoãn gật đầu. Mấy năm sau, mẫu thân đi thăm bạn trở về, hoảng hốt nói: “Con à, nhầm rồi! Con theo đuổi nhầm người rồi!” Ta ngẫm nghĩ một hồi: “Không sao, bây giờ đổi người vẫn còn kịp.” Nào ngờ lại bị người kia ôm chặt vào lòng, giam giữ thật chặt: “Sang Sang thật ngây thơ, nàng tưởng mình còn có quyền đổi người sao.”

Ngày ta ném tú cầu, Thánh thượng từng hạ chỉ: Dù có ném trúng thần tiên, người đó cũng phải cưới ta. Nha hoàn vội vã chạy tới, giọng hốt hoảng: "Quận chúa… trong đám người tranh tú cầu, không có Hoa công tử." Tú cầu trong tay ta như bỏng rát, quả nhiên Hoa Dịch đã lừa ta. Đêm qua, ta phái ám vệ của vương phủ đi bức hỏi hắn có tới hay không, hắn đã đáp ứng sẽ đến tranh cầu. Nha hoàn vừa khóc vừa nói: "Hoa công tử còn chạy khỏi kinh thành trong đêm… mang theo Thẩm tiểu thư." "……"

Thái tử xưa nay vốn hào phóng. Khi bốn tuổi, ta thấy trên người ngài có một vật mà ta không có. Ta bèn nói với ngài rằng ta cũng muốn có. Ngài liền cởi quần, định c.ắ.t lấy một nửa chia cho ta, nào ngờ bị cung nhân phát hiện. Năm ấy, ta suýt nữa đã yểu mệnh khi vừa tròn bốn tuổi. Còn ngài, suýt nữa thì thành “Cửu Thiên Tuế”.

Biểu ca đại thụ treo trái ớt, lại còn không thể hành phòng, thành ra trò cười khắp kinh thành. (*đại thụ ở đây ý chỉ thân hình biểu ca to cao, cơ bụng 6 múi….; trái ớt là…. A di đà Phật) Còn ta, ngày ngày gõ mõ tụng kinh, bị người đời xem như có bệnh. Thế là, ta và biểu ca thành thân với nhau. Nhưng ngay đêm tân hôn, biểu ca lại nói hắn bị tà ma quấn thân, cầu ta dùng Phật pháp độ hóa cho hắn. Ta nhìn dáng vẻ yêu nghiệt của hắn, chỉ cảm thấy loại yêu ma này thật sự vừa đáng sợ vừa khó đối phó…

Tân đế hạ chỉ, lệnh cho đích nữ nhà họ Cố tiến cung bầu bạn cùng ngự giá. Hai cháu gái khóc lóc thảm thiết, hai đứa vốn đều đã có người trong lòng, chẳng bao lâu nữa là sẽ thành đôi viên mãn. Đại ca cùng tẩu tẩu thở dài sầu não, ruột rà đều là máu mủ, đành phải rút thăm để quyết định. Ta vừa vân du trở về, thấy vậy liền lớn tiếng nói không biết ngượng: "Đại ca, để ta gả đi!" "Nhị muội chớ làm càn, muội đã ba mươi tuổi, còn Hoàng thượng thì vẫn chưa tròn hai mươi!" Đại ca quát lên. "Thì đã sao? Thánh chỉ chỉ nói đích nữ họ Cố, ta đây cũng là đích nữ nhà họ Cố mà."

Ta ở ngự thiện phòng mổ cá mười năm, sắp đến tuổi xuất cung thì được Thái tử sủng hạnh. Sau này, ta trở thành Thái tử phi, mỗi lần cãi vã hay đấu khẩu, Hắn đều nói: "Cô biết ngay mà! Cuối cùng cô vẫn không bằng được cái tên Lý ca ca đồ tể của nàng!" Lý tướng quân xuất thân hàn vi, lại nắm giữ binh quyền trọng yếu, chỉ biết rụt rè run rẩy.
Danh sách Top truyện hài hước, đọc cười tủm tỉm cả ngày được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.