Đấu trí trong chính gia tộc: mẹ chồng – nàng dâu, chị em dâu, anh em tranh quyền…
Gia đấu là nơi hội tụ đủ mọi loại mưu kế trong chính một gia tộc. Nếu bạn thích đọc những màn đối đầu căng não trong phạm vi "người nhà", đây là list nên thử.

Năm ta ba tuổi, khi ấy đang bận cho heo ăn, chợt có một đạo sĩ què chân nhìn chằm chằm vào ta, nói mệnh cách của ta cao quý không gì sánh được. Ta không tin. Ta nghi ngờ chân của hắn, chính là do ăn nói xằng bậy mà bị người ta đ.á.n.h què. Bởi vì mười ba năm sau, ta bị cha mẹ ruột ở phủ Thừa tướng tìm về. Bọn họ muốn ta thay thế giả tiểu thư, gả cho vị tiểu vương gia hoang đàng vô độ nhất kinh thành làm kế thất. Một tháng trước khi xuất giá, đúng dịp thánh thượng mừng sinh thần, mở yến tiệc trong cung. Mang theo tâm tư cùng c.h.ế.c, ta rút dao m.ổ heo xông tới, định đâm c.h.ế.c Hoàng đế. Lưỡi dao lệch đi, m.á.u trên cánh tay ta chảy không ngừng. Đôi mắt ta lóe sáng kích động, đối diện khuôn mặt trắng bệch như đất của phụ thân Thừa tướng, ta kích động nói: "Cha, nữ nhi nhẫn nhục chịu đựng, khổ luyện đao pháp m.ổ heo suốt mười ba năm, cuối cùng cũng đã chém c.h.ế.c con cẩu Hoàng đế trong miệng người rồi." "Long bào người dặn mẹ bí mật thêu, nữ nhi cũng đã giúp người giấu vào mật thất." "Tám ngàn lượng vàng người thu được khi gả nữ nhi, đều đã dùng để mua chuộc tử sĩ, trải sẵn con đường lên ngôi Thái tử cho đại ca." "Chỉ cần người hạ lệnh, tất cả chúng ta sẽ đồng lòng phò tá người đoạt vị xưng đế!"

Ác báo Hầu gia tử trận truyền về, ta quỳ trước linh đường, khóc đến đứt từng khúc ruột. Khi ấy, ta mang thai đã tám tháng, vừa gạt lệ, vừa thề với lòng sẽ thay hắn gánh vác cả tòa Hầu phủ này. Hài tử chào đời, ta lao tâm khổ tứ đến bạc cả mái đầu, rốt cuộc cũng thâu tóm được trên dưới Hầu phủ vào tay. Thế nhưng vào ngày khóc tang, ta vô tình chạm phải cơ quan mở ngăn bí mật trong thư phòng của hắn. Những thứ giấu bên trong khiến dòng lệ của ta tức khắc đông cứng. Thư từ, khế đất, sổ ghi chép tiền son phấn suốt mười năm của một nữ nhân và cả những bức họa của một đứa trẻ từ thuở bi bô tập nói cho đến tận bây giờ. Đôi tay ta bất giác run rẩy. Rồi ta tìm thấy bức mật thư nọ. Giả c.h.ế.c, vốn là một cái bẫy. Chờ ta hạ sinh hài tử sẽ lập tức trừ khử ta, rước mẹ con ả ngoại thất kia vào thâu tóm Hầu phủ. Ta chôn chân rất lâu trong căn phòng tối ấy, ngoài song cửa, cờ tang bay phần phật trong gió. Được lắm. Nếu đã là một ván cờ, vậy thì đừng oán trách ta nhẫn tâm, lật tung ván cờ này lên, hủy diệt cho bằng sạch.

Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cứng nhắc, cẩn trọng, chính trực. Cho nên ta không thích hắn. Để từ hôn với hắn, ta quậy phá từ năm mười lăm tuổi đến năm mười bảy tuổi, cuối cùng gây ra họa lớn, suýt chút nữa bỏ mạng ở Tái Bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ phục lễ kia của ta đã không quản đường sá xa xôi, chuộc ta từ tay bọn thổ phỉ về. Ta hối hận rồi, muốn cùng hắn sống thật tốt. Nhưng hắn vừa về đến kinh thành liền lâm bệnh nặng, thuốc thang vô hiệu, câu cuối cùng để lại cho ta là bảo ta trân trọng bản thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về năm mười lăm tuổi. Dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, ta đang chuẩn bị làm nhục hắn trước đám đông để từ hôn với hắn.

Ta và phu quân nhiều năm không con, định nhận nuôi một đứa trẻ. Nhưng đúng vào ngày nhận nuôi, ta bỗng nghe thấy trong bụng truyền ra tiếng non nớt lanh lảnh: “Nương thân! Ngàn vạn lần đừng nhận nuôi hắn! Hắn là nghiệt chủng do tra nam cùng biểu muội sinh ra! Chờ nương nhận hắn về, bọn họ sẽ hạ đ.ộ.c nương. Đợi nương c.h.ế.c rồi, toàn bộ đồ cưới của nương đều rơi vào tay bọn họ! Ôi, nương ơi, nương đã có con rồi mà! Chỉ là cha con không phải kẻ tra nam ấy! Nương mau đưa con đi tìm cha ruột của con. Cha ruột con chính là Thái tử!” Ta: “???”

Thứ tỷ bày mưu tráo gả với ta, cướp mất vị trí Thế tử phu nhân của ta. Ta bị ép gả cho Nhị công tử ăn chơi trác táng của Hầu phủ. Thứ tỷ nghĩ rằng ta lấy phải kẻ trác táng sẽ đau khổ rơi lệ, ghen tị với nàng ta. Nào ngờ với con mắt tinh đời, ta sớm nhìn ra tuy Thế tử có thân phận tôn quý nhưng bẩm sinh khiếm khuyết, nếu thành thân e rằng phu thê không hòa hợp, khó có con cái. Ngược lại Nhị công tử cao lớn khỏe mạnh, thiên phú dị bẩm, thành thân ắt sẽ được thỏa mãn. Đêm tân hôn, ta và Nhị công tử quấn quýt đến sáng, trong khi thứ tỷ và Thế tử chẳng thể làm nên chuyện. Ngày hôm sau, thứ tỷ khóc lóc om sòm nói mình vẫn còn trong trắng, đòi đổi lại như cũ. Ta khóc lóc lao vào lòng Nhị công tử: "Phu quân, thiếp thân và chàng đã gạo nấu thành cơm, làm sao còn đổi lại được nữa? Nếu phu quân không chịu chịu trách nhiệm với thiếp thân, thiếp thân chỉ còn đường chế-t mà thôi!" Nhị công tử vốn ăn chơi trác táng giờ đau lòng ôm ta vào lòng, lạnh nhạt nhìn về phía thứ tỷ: "Tẩu tẩu tự trọng, ngươi đã là người của Đại ca ta, không nên nói bậy dọa phu nhân của ta!"

Ta là mỹ nhân đệ nhị kinh thành. Ta gả cho Lục Hoàng tử phóng đãng vô lại làm thiếp, sau đó ta cầu xin Lục Hoàng tử giết cả nhà ta. Lục Hoàng tử và ta đồng điệu với nhau, khen rằng tâm địa độc ác của ta rất hợp ý hắn. Từ đó, hai chúng ta cấu kết với nhau làm việc xấu, không việc ác nào không làm.

Ngay trong ngày đăng cơ, Thái tử đã hạ chỉ từ hôn với ta. Cùng ngày, tỷ tỷ của ta được phong làm Hoàng hậu.

Ta là người cực kỳ cứng nhắc. Phu quân của ta xuất chinh trở về, dẫn theo một nữ tử. Nàng ta vừa thấy ta đã quỳ xuống: "Ta bằng lòng gả cho Hầu gia, dù là làm thiếp." Lúc đó ta không nói gì, nhưng trằn trọc đến nửa đêm, không nhịn được nữa bèn sang gõ cửa phòng nàng ta: "À thì. . . phu quân của ta vẫn chưa phải là Hầu gia. Tuy rằng có thể ngươi không để ý, nhưng Hầu gia trong phủ này là công công góa vợ của ta, phu quân của ta chỉ là lão Tam thứ xuất. . ." Đôi mắt ảm đạm của nàng ta vụt sáng lên: "Góa vợ?!"

Ta vốn là thứ nữ của một quan viên ngũ phẩm tại kinh thành. Hiền danh hay tài tình ta đều chẳng có lấy một phần, lại thêm cái tính không chịu được khổ cực, thế nên chuyện hôn sự trở thành nan giải. Mãi cho đến khi Trấn Quốc Hầu Đoàn Uyên tới cầu thân. Hắn là một nam nhân trung niên góa vợ đã qua ba đời thê tử, con cái thì cả một bầy. Ta lắc đầu như trống bỏi: "Ta mới không thèm đi làm lão mụ tử đâu." Nha hoàn tâm phúc Hiểu Nguyệt lại bảo: "Tiểu thư, đó là phu nhân Nhất phẩm Hầu tước đấy, lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực nhiều." "Nghe đâu trong phòng Đoàn Hầu có tám thiếp thất, ai nấy đều đeo vàng đeo bạc, sai phu gọi tớ." "Chúng ta không gây chuyện, không nắm quyền, con cái đã có nhũ mẫu lo, chỉ cần làm một vật biểu tượng thôi là có thể ăn ngon mặc đẹp. Phúc khí này trao cho người, người có lấy không?" Nghe cũng thật có lý. Con người ta vốn dĩ chẳng có chí lớn, cũng chẳng thông minh cho lắm, nhưng tuyệt đối là hạng người biết nghe lời khuyên.

Ngày đường tỷ khó sinh qua đời, trượng phu cũng rút kiếm tự sát. Khi thu dọn di vật, ta phát hiện một chiếc hộp nhỏ hắn ta giấu sau giá sách. Bên trong chất đầy thư từ, đều là tình ý và nỗi nhớ nhung khó nói thành lời mà hắn ta dành cho đường tỷ. Hắn ta ái mộ vẻ đẹp cao quý của nàng ta, cưới ta chỉ vì ta có dung mạo ba phần giống nàng ta mà thôi. Thật nực cười làm sao. Hắn ta vốn là Thế tử thất lạc trong dân gian từ nhỏ, chính ta là người đã cứu hắn ta khi hắn ta đang đông cứng trong tuyết lạnh, chữa trị đôi chân bị thương và giữ hắn ta lại nhà làm hộ vệ. Quỳ phạt dưới tuyết, tay không bưng nến... cũng chính ta hết lần này đến lần khác cứu hắn ta khỏi sự làm khó dễ của đường tỷ. Sau khi gả cho hắn ta, ta vì hắn ta mà nhẫn nhịn sự cay nghiệt của bà bà, giờ đây hắn ta lại nói, người hắn ta yêu là nàng ta. Vì vậy sống lại một đời, ta lạnh nhạt đứng nhìn, mặc kệ hắn ta tận hưởng sự hành hạ của người trong mộng. Nhưng hắn ta lại hối hận rồi.

Khi Tiêu Triệt đề nghị cưới nghĩa muội làm bình thê để bảo vệ nàng chu toàn, ta mỉm cười đưa ra thư hòa ly: “Đã diễn thì diễn cho trọn vẹn, ký vào đây đi, sau đó chàng cứ đường hoàng cưới Uyển Nhi muội muội vào phủ, Thái tử sẽ không sinh nghi đâu.” Tiêu Triệt khen ngợi: “Phu nhân quả thật thông tuệ, biết đại nghĩa! Đúng là hiền thê của ta!” Ta cười, thuận tay dọn đi một nửa gia sản của Hầu phủ. Chu thần y, ta đến tìm ngài đây! Ngày trước là Tiêu Triệt hành hạ nguyên chủ, nay ta xuyên tới rồi, ngọn lửa trong cái “truy thê hỏa táng tràng” này, đến lượt ta châm!

Sau khi bị đích mẫu đưa cho lão Vương gia hoang dâm, ta đỏ hoe mắt, nói với nam nhân đang nấp trong phòng: "Ta sắp phải gả đi rồi, ngươi phải tự bảo trọng, đừng để kẻ thù tìm được." Đôi mắt nam nhân tối sầm lại: "Nàng có muốn gả không?" Nước mắt ta rưng rưng: "Đương nhiên là không muốn! Nhưng ngày mai Hoàng thượng sẽ tứ hôn, đã không thể cứu vãn được nữa." Ta nghẹn ngào quay mặt đi, không để ý thấy sắc mặt u ám của nam nhân. Cho đến ngày hôm sau, ta lòng như tro tàn quỳ giữa đại điện hoàng cung. Chỉ nghe thấy từ bậc thềm vọng xuống giọng trầm quen thuộc: "Hôn sự này, trẫm không đồng ý."

Ta sống lại vào ngày vừa bước chân vào hầu phủ. Biểu muội của phu quân đang hành lễ với ta. "Trân Nhi bái kiến biểu tẩu!" Ta vội đỡ nàng ta dậy, thuận tay bắt mạch. "Chắc đây là ngoại thất mà phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật là một người đáng yêu. Mau đứng dậy đi! Đang mang thai thế này, đừng để mệt nhọc quá!" Tất cả khách khứa: "???" Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. "Nàng đang nói nhăng nói cuội gì vậy? Biểu muội còn ở trong khuê phòng chưa đính hồn, trong sạch không tì vết, sao nàng dám bịa đặt..." Biểu muội mang vẻ mặt ấm ức đột nhiên quay đầu nôn khan. "Ọe~" Ta: "Sao vậy? Ngươi không thừa nhận sao? Hay là... bị ép buộc? Biểu muội đừng sợ, có oan ức gì cứ nói với biểu tẩu, tẩu tẩu sẽ làm chủ cho ngươi!"

Anh trai mới cưới được ba ngày, chị dâu Trương Lệ đã cười tủm tỉm nói với tôi: "Tiểu Tuyết, bao giờ thì em dọn đi? Phòng này chị định sửa lại làm phòng cho em bé." Anh trai tôi ngồi bên cạnh gật gù phụ họa, còn mẹ vừa gọt táo cho tôi vừa nói: "Lương con cao, ra ngoài thuê nhà tiện hơn." Tôi đón lấy quả táo, cũng mỉm cười theo. "Được thôi ạ." Ngay tối hôm đó, tôi cắt luôn khoản tiền trả góp nhà hai vạn ba mỗi tháng mà mình đã gánh suốt ba năm qua. Đã coi tôi là người dưng nước lã, thì cái nhà này, ai thích giữ thì giữ.

Ngày đầu nhận lại người thân, mẹ nhìn ta với ánh mắt hờ hững. Bà ấy nắm chặt tay thiên kim giả: "Yên tâm đi, con mới là Đại tiểu thư của Thẩm Tướng phủ. Cho dù nó có quay về thì cũng không ai lung lay được vị trí của con đâu. . ." Đến đêm, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, mẹ lén lút xách một hộp đồ ăn lẻn vào phòng ta: "Nữ nhi ngoan, đói lả rồi đúng không? Mẹ để dành cho con một cái móng giò lớn đây!" Ta hoàn toàn ngây người. Không phải chứ mẹ ơi, người đang chơi trò "hai mặt” đấy à!

Vào ngày đại hôn, phu quân cùng thứ muội của ta đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi. Ta tìm khắp Lục phủ, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ quỷ dị: 【Nguy hiểm quá nguy hiểm quá! May mà nam chính ôm nữ chính trốn vào trong lò gốm vừa mới xây xong, suýt chút nữa là bị nữ phụ độc ác phát hiện rồi!!】 【Mụ đàn bà ngu ngốc này còn tưởng nam chính đi chuẩn bị bất ngờ cho mình, cười c.h.ế.c mất, người ta ở bên trong đang là củi khô lửa bốc, tình nồng ý đượm đấy!】 Hóa ra phu quân của ta đang ôm thứ muội chui vào lò ngự chế, mà ta lại chính là nữ phụ độc ác kia. Ta nhấc chân bước đến cửa lò, lại bị quản gia sống c.h.ế.c ngăn cản: "Phu nhân, đây là lò gốm cực phẩm vừa mới được niêm phong, người không phận sự chớ vào, e là sẽ mạo phạm đến Lò Thần!" Những dòng chữ kia nháy mắt thở phào nhẹ nhõm: 【Vãi chưởng, may mà lão quản gia trung thành này ngăn được bà cả lại, nếu không nữ chính sẽ bị đem đi dìm lồng heo mất.】 【Không sao không sao, bà cả đi rồi là bọn họ có thể lén chuồn ra ngay ấy mà!】 Ta rũ mắt, nhẹ nhàng vuốt ve từng đường thêu chỉ vàng nơi tay áo hỉ phục. Giọng nói vẫn ôn nhu, điềm đạm như thường ngày: "Đã là cực phẩm, vậy thì ta sẽ đích thân châm mồi lửa đầu tiên." "Người đâu, mời tất cả quan khách đến chúc mừng hôm nay ra hậu viện để cùng thưởng lãm khai lò." Cả quản gia lẫn những dòng chữ kia đều ngẩn người c.h.ế.c lặng. "Cái gì? Người muốn đích thân châm lửa trước mặt mọi người sao?" 【Vãi lúa, bà cả điên rồi à? Châm lửa lên thì nam nữ chính của chúng ta sống kiểu gì, định thiêu thẳng thành xá lợi tử luôn hả!】

Ta là thiên kim vô dụng nổi tiếng ở kinh thành, bị kế mẫu sắp đặt gả cho một vị Hầu gia què chân làm kế thất. Nào ngờ ngày đại hôn chưa kịp vén khăn che mặt, Tiểu Hầu gia đã nhận lệnh đi biên ải. Dù sao cũng là sống qua ngày, đổi nơi ở cũng chẳng sao. Nhưng hắn lại để lại cho ta một kế nữ vướng víu. Đứa trẻ đó đúng là khắc tinh của ta. Ta lười biếng ngủ nướng, con bé đánh nhau ở học đường, ta không thể không dậy đi dọn dẹp mớ hỗn độn. Ta nằm ườn đọc thoại bản, con bé đánh mắng nha hoàn, ta bị lão phu nhân phạt quỳ ở từ đường. Về sau bị con bé liên lụy nhiều lần, ta chợt thấy cách con bé gây rắc rối rất quen thuộc. Chẳng phải giống hệt như lúc ta còn nhỏ bị kế mẫu tính toán sao?

Bệ hạ ban hôn, ta bị ép gả vào phủ Tiêu Sơn Bá làm tục huyền. Nghe đồn mẹ chồng tương lai chua ngoa khắc nghiệt, chị em dâu khó dây dưa, phu quân lại có một ả sủng thiếp ngông cuồng đến cực điểm, từng chọc tức c.h.ế.c vị phu nhân đời trước. Phàm là những gia đình tử tế ở chốn kinh thành đều tránh phủ ấy còn không kịp. Trước lúc lên kiệu hoa, mẫu thân nắm chặt lấy tay ta, nước mắt lưng tròng dặn dò: "Nữ nhi à, con ngàn vạn lần phải cẩn thận..." "Tuyệt đối đừng xuống tay tàn độc với người nhà chồng quá, kẻo đến lúc đó phụ thân con lại khó bề ăn nói với Bệ hạ."

Ta là trưởng nữ trong nhà, cũng là kẻ chẳng được ai thiên vị yêu thương. Từ nhỏ, ta đã bị dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, làm gương cho đệ muội noi theo. Thế nhưng, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng phụ thân cùng mẫu thân, thoạt nhìn thì ngây thơ đáng yêu, đoạt mất. Các đệ đệ chẳng nhớ nổi cho ta lấy một điều tốt, chỉ hằn học ta quản thúc nghiêm khắc. Ngay cả phụ mẫu cũng chỉ coi ta như món đồ trang sức cho môn hộ, một lòng thiên vị muội muội kia. Đối diện cảnh ấy, ta bèn buông tay mặc kệ, từ đó chẳng màng dính líu chuyện trong phủ. Để mặc bọn họ tự mình xoay xở trong những chuyện vụn vặt gà chó, dần dần chia rẽ lục đục, chẳng còn chút ấm áp thuở xưa. Đến cả muội muội vốn ngây thơ đáng yêu kia, mất đi sự chở che của ta, cũng chẳng còn là bảo bối trong lòng bọn họ nữa.

Tiểu cô bị bắt cóc, bọn cướp chỉ đích danh đòi Giang Tự Châu đích thân đến chuộc người. Thế nhưng hắn ta vẫn ở bên cạnh ánh trăng sáng bị thương, chẳng chịu xuất hiện. Ta giả vờ hoảng sợ, nhìn tiểu cô mất đi thanh danh lẫn dung mạo đều mất hết trong sự thờ ơ của Giang Tự Châu. Chỉ vì kiếp trước, ta đã dùng cái chế-t ép Giang Tự Châu đi cứu người, bảo vệ được thanh danh cho tiểu cô, nhưng chẳng nhận được lời khen ngợi nào. Giang Tự Châu còn căm hận ta vì đã phá hỏng việc chữa trị cho ánh trăng sáng, khiến nàng ta tàn tật rồi nhảy sông tự vẫn. Hắn ta nổi trận lôi đình, cắ-t lưỡi chặ-t chân ta, rồi bắt ta quỳ gối trước mộ ánh trăng sáng: "Muội muội ta nói, chẳng ai cầu xin ngươi đi cứu. Chính vì ngươi ghen tị với tình cảm ta dành cho A Cẩn nên mới hèn hạ ép nàng ấy phải chế-t! Ta phải bắt ngươi nợ má-u trả bằng má-u!" Ta căm hận đến độ ho ra má-u, khi mở mắt ra, lại trở về quá khứ. Kiếp này, bọn họ đã muốn chế-t, ta sẽ cho bọn họ chế-t không yên lành.
Danh sách Top truyện gia đấu hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.