Nhịp truyện chậm rãi, đời thường, chữa lành – đọc để thư giãn mỗi tối.
Nếu bạn đã mệt với drama và chỉ muốn một góc nhỏ bình yên, điền văn là lựa chọn không thể bỏ qua. Dưới đây là những bộ điền văn ấm áp được nhiều độc giả yêu thích.

Kiếp trước, mẹ chồng ta một đời chán ghét ta khôn nguôi. Chê ta xuất thân quê kệch, thế mà lại có thể theo gót nhi tử bà, bước lên ngôi vị mệnh phụ phu nhân. Hận trượng phu ta tuy hiếu thuận, song chẳng nghe lời bà mà hưu ta, cưới người khác theo ý bà toan tính. Căm ghét ta cả đời không con không cái, khiến Chu gia chẳng có nổi một mụn đích tôn để nối dõi tông đường. Đến khi được trời thương cho trọng sinh, việc đầu tiên bà làm chính là hủy bỏ hôn sự giữa ta và nhi tử bà. Để dập tắt mộng tưởng của hắn, bà lập mưu gả ta cho một tú tài què chân trong thôn. Bà những tưởng ta sẽ sa cơ thất thế, sống đời nghèo túng, khốn khổ đến cuối đời. Nào ngờ, điều bà đợi được lại chẳng phải cảnh ta lụn bại, mà là cảnh ta được triều đình ban tặng phẩm hàm, con cháu đầy đàn, phúc trạch sum vầy. Còn nhi tử bà, suốt đời chỉ quanh quẩn nơi thâm sơn cùng cốc, chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cái làng nhỏ ấy.

Ngày ta lên kinh thực hiện hôn ước. Cũng vừa khéo, cả nhà vị hôn phu vì tội tham ô mà bị bãi quan, lưu đày. Họ sợ sẽ làm liên lụy đến ta, bèn viết một phong thư từ hôn, khuyên ta đi tìm lương nhân khác. Lại sợ ta không có lộ phí hồi hương. Cả nhà chạy vạy gom góp, nhưng cũng chỉ được vỏn vẹn ba lượng bạc đưa cho ta. Ta nhìn gian nhà tranh tàn tạ, rách nát. Lại nhìn sang vị hôn phu tuy sa cơ lỡ vận nhưng vẫn giữ nguyên cốt cách quân tử. Ta bèn nói: "Chi bằng ta vẫn cứ gả cho chàng đi. Ta biết làm việc nhà nông, sẽ không c.h.ế.c đói được đâu."

Vị hôn phu muốn từ hôn. Phụ thân hắn không đồng ý, hết lời khuyên bảo, nói ta là một cô nương tốt. Vị hôn phu nổi giận nói: "Nàng tốt như vậy, sao cha không cưới đi!" Phụ thân hắn ngẩn người. Ta cũng ngẩn người. Cuối cùng, ta gả cho phụ thân hắn. Ta trở thành tân nương của ông ấy, làm mẹ kế độc ác kiêm luôn bà mẹ chồng khó ưa…

Chung sống đã một năm, Cố Tu vẫn chẳng chịu mở miệng gọi ta một tiếng "nương". Hôm qua lúc chơi đùa, đám trẻ con trong thôn chê cười thằng bé là cục nợ đi theo cha tới ăn bám. Nó liền đỏ hoe hai mắt chạy về, tức tối vung tay hất đổ ụp nồi thịt ngũ hoa ta đã cất công hầm suốt nửa canh giờ. Trước lúc ra cửa, Cố Cảnh Sơn còn năm lần bảy lượt dặn dò: "Tu nhi tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, nàng đừng chấp nhặt với nó. Nó không thích ăn thứ thịt béo ngậy kia đâu, nàng hãy đi mua cá về nấu cho nó ăn. Chỉ cần nàng dốc lòng thương yêu, sớm muộn gì nó cũng sẽ gọi nàng là nương. Đến lúc ấy, ta sẽ cưới nàng." Ta gật đầu ghi nhớ trong lòng, thế nhưng lúc đi mua cá lại gặp thế bí. Cá tươi ngon đều đã bị người ta mua hết, chỉ còn sót lại vài con đã ngửa phơi bụng. Cố Tu vốn kén ăn, cá đã c.h.ế.c thì thằng bé tuyệt đối không chịu đụng đũa. Ngay lúc ta đang chần chừ do dự, bỗng có một bàn tay nhỏ xíu kéo lấy vạt áo ta. "A di, con cũng tên là Tiểu Ngư, con rẻ lắm! Việc gì con cũng làm được! Người mua con đi." Ta cúi đầu xuống, đập vào mắt là một khuôn mặt nhỏ bé chằng chịt vết sẹo, rụt rè mà đáng thương vô cùng. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào. Ta lại cất tiếng hỏi con bé: "Con có thể gọi ta là nương không?"

Cố gia nghèo nhất Hạnh Hoa thôn vừa nhặt được một cô nương. Cô nương ấy lấy thân báo đáp, gả cho Cố Đại lang. Thế nhưng trong thôn chẳng ai thèm ghen tị, chỉ bởi vì tiểu tức phụ kia liễu yếu đào tơ, đến việc tự lo cho bản thân cũng không xong. Ai nấy đều bảo Cố gia e là sẽ ngày càng nghèo đi. Nào ngờ đâu, kể từ khi cưới tức phụ, Cố gia ngày một giàu sang, Cố Đại lang còn thi đỗ Trạng nguyên! Thế nhưng, Công chúa lại đem lòng tương tư Trạng nguyên lang, ép hắn phải bỏ vợ. Ngay sau đó, một tin tức chấn động truyền đến: Vị nương tử yếu đuối không thể tự lo liệu kia của Cố Đại lang, thế mà lại đơn thương độc mã giế-t tới tận hoàng thành!

Ta lớn lên ở thôn quê đến tận mười bảy tuổi, bỗng có người từ kinh thành tới, nói rằng ta là tiểu thư của Hầu phủ. Vậy mà vừa vào đến kinh thành, bọn họ đã vội vã gả ta cho một kẻ công tử bột. Về sau, công tử ấy gây họa, nhà cửa bị tịch thu, chỉ còn lại mình ta ném cho hắn một cái liềm, nói: "Phu quân, chàng hãy theo ta về quê làm ruộng đi."

Khi ta phát hiện ra mình chỉ là một NPC nhờ những dòng đạn mạc, thì ta đã lỡ theo chân Phế Thái tử lưu đày tới vùng đất Liêu Đông khổ hàn này rồi. Cái miệng của vị Phế Thái tử này còn lạnh lẽo hơn cả tiết trời đông giá. Hắn nói: "Tuy trước lúc lâm chung cữu cữu đã phó thác ngươi cho ta, nhưng trong lòng ta chỉ có Nhược Vi. Nếu ngươi còn có tơ tưởng gì quá phận, hãy lập tức rời đi, ta và ngươi từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn can hệ." Sao không nói sớm! Chân ái thì chẳng thấy đâu, lại bắt ta phải đi theo chịu lưu đày, hại ta suýt chút nữa là c.h.ế.c cóng. Đã hắn không muốn dây dưa gì với ta, vậy chắc hẳn cũng chẳng cần dùng đến tấm lệnh bài Huyền Thiết Vệ mà cha ta để lại làm gì. Suy đi tính lại, ta vớ lấy hòn đá, đập "cạch cạch" biến tấm lệnh bài thành một đống bạc vụn. Sau đó mua một căn nhà hầm ở Trần Gia đồn, ngay gần doanh trại khổ sai. Tích trữ rau củ, gom góp lương thực, bắt đầu đắp chăn trú đông.

Khi vị hôn phu từ kinh thành đến từ hôn, ta đang ở ngoài đồng, đi tuần tra ruộng lúa cho hương dân. "Khá lắm, cứ làm theo lời ta bảo, sản lượng năm nay nhất định sẽ tăng cao." "Lý Lão Tam! Đừng có trộm nước phân nhà Vương Ma Tử nữa!" "Lừa nhà ai chạy ra thế kia! Nhe cái răng to ra, nhìn có ngu không cơ chứ!" Từ lúc đến đây làm thất phẩm Huyện lệnh từ sáng đến tối xử mấy vụ kiện tụng toàn chuyện phân tro cứt đái mãi không hết. Haizz, ta cạo cạo bãi phân trâu dính trên chân, lòng sầu muộn vô cùng. Sáng sớm, nương ta còn nhéo tai ta càm ràm cả buổi. "Hôn sự mà cha con dùng mạng đổi lấy, dựa vào cái gì mà Tống gia chỉ gửi một phong thư chó má đến là đòi hủy bỏ?" "Muốn ức hiếp cô nhi quả phụ mẹ con ta sao, đừng hòng!" "Con không ngủ với hắn vài ngày cho đỡ buồn thì cũng phải ‘kiếm chuyện’ đào hắn vài trăm lượng bạc lấp đầy hà bao, tóm lại là không thể để hắn chiếm hời được!" Ta nghiêm mặt, chính trực nói: "Nương, người thành thật như con sao có thể làm ra loại chuyện đó chứ!" Nương lườm ta một cái rồi mắng: "Da mặt con còn dày hơn tường thành, tâm địa còn đen hơn đáy nồi! Không lột của tên họ Tống kia một lớp da, con chịu buông tha cho hắn chắc?"

Tống lão gia lúc sa cơ lỡ bước, nhờ có phụ thân ta ra tay cứu mạng mới giữ lại được cái mạng nhỏ, bởi vậy ông đã mở lời đính ước ta cho mụn con trai duy nhất của ông là Tống Tử Thanh. Nào ngờ Tống mẫu vì mang bệnh dưỡng tại gia, lại cũng xem mắt và nhắm sẵn một cô nương khác cho Tống Tử Thanh. Bên nào cũng là lệnh của phụ mẫu, vạn bất đắc dĩ, Tống gia bèn định ước sẽ cưới cả hai vào cửa cùng lúc, xem như "tịnh đích" (hai chính thất ngang hàng – khác với bình thê: tuy cũng là ngang hàng nhưng người vợ thứ 2 vị trí vẫn thấp hơn chính thê). Hôm trước ngày rước dâu, ta vẫn như lệ thường lấy tiền bán đậu hũ đi mua thuốc mang tới cho Tống mẫu. Lại chẳng ngờ vô tình nghe được bà ta cùng vị hôn phu của ta đang mưu tính: kẻ được đón qua cửa trước sẽ làm thê, người vào cửa sau phải làm thiếp. Thê thì theo Tống Tử Thanh lên kinh ứng thí, thiếp thì lưu lại kiếm tiền nuôi gia đình, ngày ngày hầu hạ Tống mẫu. Mà nhà đầu tiên Tống Tử Thanh dự tính tới nghênh thân, lại chẳng phải nhà ta. Cô nương mà hắn đem lòng ái mộ, cũng chẳng phải là ta. Ta lặng lẽ xách gói thuốc trở về, nhìn gã thanh niên nghèo túng xơ xác mà ta từng cứu mạng bên ngoài sạp đậu hũ, rốt cuộc cất lời: “Sáng sớm mai tới cướp tân nương đi, ta sẽ biếu không ngươi một nồi đậu hũ bồ bao."

Khi kiệu hoa vừa dừng trước cổng Thẩm phủ, một bức thư bất ngờ được đưa vào bên trong. Hóa ra là đích tỷ muốn hòa ly để về nhà mẹ đẻ, nhưng lại thiếu người giúp nàng ta dời của hồi môn. Thẩm Ngọc Thư vừa hay tin, ngay cả chức tân lang cũng chẳng buồn làm, vội vã đi ngay trong đêm để làm chỗ dựa cho nàng ta. Hắn bảo ta hãy quay về đi, đợi ba ngày sau mới gả lại. Thế nhưng hắn đâu có biết, ngày hôm nay vốn chẳng có lấy một người tiễn ta ra khỏi cửa. Phụ thân và phu nhân đã sớm lên đường đi đón đích tỷ, họ chỉ hứa rằng sẽ kịp về vào ngày ta làm lễ lại mặt sau ba ngày gả đi mà thôi. Thanh Đào đứng bên cạnh ta, lo lắng đến mức trào nước mắt. Ta ôm chặt tráp của cải hồi môn của mình, vươn một tay ra lau nước mắt cho con bé, khẽ dỗ dành: “Thanh Đào ngốc, chúng ta không hề uổng công đi một chuyến đâu. Nếu em thấy bất công, vậy hôm nay tiểu thư sẽ dắt em đào hôn, có được không?”

Vì ánh trăng sáng, Tiểu Hầu gia giữ mình trong sạch. Hầu phu nhân nôn nóng bế cháu, làm chủ cưới ta về, đặt nhiều kỳ vọng. Tiểu Hầu gia hiên ngang lẫm liệt, tránh ta như tránh tà. Ta xoa vai cho hắn, hắn đen mặt. Ta đấm chân cho hắn, hắn bỏ chạy. Nửa đêm ta lăn vào lòng hắn, hắn giận đến mức phải đi tắm nước lạnh. Thực sự không còn cách nào khác, ta định hòa ly với hắn. Đêm đó, hắn lại lén lút chui vào chăn của ta. "A Nam ngoan, đến lượt ta hầu hạ nàng, đừng hòa ly nha."

Sau khi xuyên không, ta bỗng dưng "hời" được một vị phu quân. Dung mạo chàng tuấn tú vô song, ngặt nỗi đầu óc lại không được tốt cho lắm. Cũng may, vừa khéo để ta ngày ngày "tẩy não" chàng. Ta ngồi ngay ngắn chỉnh tề, trầm giọng hỏi: "Mỗi ngày thức dậy, việc đầu tiên phải làm là gì?" A Thọ mặt mày nghiêm túc, chăm chú đáp: "Tìm nương tử." Thần sắc ta không đổi, tiếp tục hỏi: "Ngoại trừ nương tử ra..." A Thọ đáp lại cực kỳ trôi chảy: "Những kẻ khác đều là bọn lừa đảo." Ta: "Hôm nay không nghe lời nương tử..." A Thọ: "Sau này chỉ được ăn khổ qua." Ta: "Ngày ngày ăn khổ qua..." A Thọ: "Đời sống khổ ha ha." "Tổng kết." "Yêu nương tử. Kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa." "Được rồi, dùng cơm." Chàng thành kính nhắm mắt lại, hai tay chắp vào nhau: "Thê môn.*" Nghi thức trước khi dùng bữa kết thúc. (*Thê môn: Chơi chữ từ "A men" (A môn). "Thê" nghĩa là vợ. Ý nói coi vợ như tín ngưỡng.)

Tạ Tắc Ngọc là Thái tử Thiếu sư danh mãn thiên hạ, còn ta chỉ là một nông nữ không biết chữ. Thành thân một năm, ta vụng về tìm cách lấy lòng hắn, nhưng trước sau vẫn chẳng thể lọt vào mắt xanh của người. Trong hội ném hồ, công chúa buông lời trêu đùa: "Nếu Thiếu sư thua, bản cung sẽ phạt Thiếu sư vĩnh viễn không được nhìn thấy nương tử của ngươi nữa." Một Tạ Tắc Ngọc xưa nay bách phát bách trúng vậy mà lại trượt tay, cố ý thua cuộc. Công chúa ban cho ta thánh chỉ hòa ly. Ta bèn trở về thôn Lê Dương, giữa làn tuyết trắng lại nhặt được một vị công tử. Ngày ta tái giá, Tạ Tắc Ngọc lại vội vã chạy tới, thần sắc hoảng loạn: "Thánh chỉ đó là giả, ta chưa từng có ý định hòa ly cùng nàng!" Thế nhưng, chuyện ta sắp gả cho người khác lại là sự thật mà.

Phu quân "c.h.ế.c" đã ba năm, ta lủi thủi một mình ở xóm núi nuôi con khôn lớn. Đứa con bảy t.u.ổ.i ra ngoài chơi một ngày, lúc trở về lại bị đ.á.n.h tráo thành người khác. Thiếu niên đứng trước mặt chỉ giống con trai ta được ba phần. Đạn mạc báo cho ta biết, con ruột của ta đã bị hắn đón đi, lại còn gọi nữ nhân khác là nương. Đạn mạc cũng nói, đứa trẻ bị bỏ lại để thế chỗ này, chính là Tể tướng tương lai. Ta nhìn thiếu niên đang dè dặt trước mắt, mỉm cười. "Về rồi à, có đói không? Nương đi nấu cơm cho con."

Trước năm sáu t.u.ổ.i, ta chưa từng gặp a nương, chỉ có a phụ thỉnh thoảng mới đến thăm ta. Lần nào cũng vậy, để lại chút bạc rồi vội vã đến, vội vã đi. Thúc thúc và thẩm thẩm cầm bạc nhưng vẫn chán ghét ta, luôn mắng ta là đồ xấu xí, là đứa con hoang. Đ.ám trẻ con trong thôn rất thích ném bùn vào ta: “Đứa con hoang không ai thèm, đồ xấu xí hợp với cóc ghẻ." Năm sáu t.u.ổ.i đó, cha nương đột nhiên trở về, còn dẫn theo a huynh và a tỷ của ta. Bọn họ trông hệt như kim đồng ngọc nữ, còn ta, lại là đứa con hoang xấu xí nhất cả cái thôn này.

Vào ngày lễ cập kê, tỷ phu với ba phần hơi men đã xông thẳng vào phòng ta. Ngay đêm đó, ta bị bịt miệng rồi đưa thẳng vào Hầu phủ. Đích tỷ nói tỷ ấy không thể sinh nở, muốn mượn tạm bụng của ta. Một năm sau, ta sinh hạ một hài tử. Đích tỷ đưa ta đến vườn trúc, bốn ma ma bịt chặt miệng ta lại, c.h.ô.n sống ta xuống cái hố đã được đào sẵn từ trước. Trước lúc lâm chung, ta cứ mãi suy nghĩ, một kẻ như ta đến thế gian này rốt cuộc mang ý nghĩa gì. Thế nhưng chẳng thể ngờ, ta lại được người ta đào lên. Kẻ đó gầy gò nhỏ thó, vậy mà lại liêu xiêu cõng ta đi suốt mười dặm đường. Hắn cởi bộ y phục duy nhất trên người khoác lên cho ta, để ta có thể tiếp tục sống. Ta được một lão bá cứu đem về nhà. Từ ngày ấy, ta liền thay tên đổi họ, sống với một thân phận hoàn toàn khác. Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại tình cờ bắt gặp cả nhà đích tỷ đang bị đem đi bán. Đích tỷ khóc lóc cầu xin ta cứu lấy nhi tử của tỷ ấy, nhưng ta lại chỉ tay về phía thiếu niên đang quỳ ở một bên mà đáp: "Ta chỉ cứu hắn."

Sau khi công chúa thật trở về, trong cung không một ai giữ ta lại. Ta đành phải quay về thôn làm ruộng. Không ngờ tới, cầm kỳ thi họa ta dở tệ, nhưng làm việc nhà nông lại vô cùng mát tay! Heo nuôi đặc biệt béo mập, Ngựa chăn vô cùng khỏe mạnh, Gà đẻ cũng nhiều trứng hơn hẳn nhà người ta. Về sau, đến cả công chúa thật cũng không kìm được mà ghen tị với ta: "Phen này, ngươi lại trở thành cô nương dễ gả nhất trong thôn rồi."

Cha mẹ nuôi trở nên giàu có, lại sau khi có nhi tử thì bỏ rơi ta. Ta được một cặp phu thê đi ngang qua nhặt về. Nhà bọn họ rất nghèo, nhưng đối đãi với ta cực kỳ tốt. Mà ta thực chất là cẩm lý mang phúc vận. Người nào đối xử với ta càng tốt, phúc báo sẽ càng nhiều.

Năm ta mười tuổi, tổ mẫu dẫn ta lên kinh, lấy cớ đón gió thu mà thực ra là tìm đến Quốc Công phủ cầu chút tương trợ. Nào ngờ, một chuyến đi tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy, lại khiến ta gặp được phu quân tương lai—một vị lang quân vừa tuấn mỹ, lại giàu sang vô độ. Thân là nữ nhi quê mùa, quanh năm bán bánh mè sống qua ngày, ta ngỡ chừng ấy đã là đỉnh cao phúc phận trong đời. Nào ngờ đến ngày đại hôn, ngay cả Thái Thượng Hoàng cũng thân chinh tới dự.

Một vị quý nhân từ chốn kinh thành phồn hoa, lâm vào bước đường cùng, thân mang trọng thương. Sau khi bị đánh gãy đôi chân, hắn bị ép thành thân với ta — một nữ đồ tể, xấu xí và thô lậu. Ta biết rõ, Lục Ngôn Hòa chưa từng ưng ý ta. Ngay cả trong đêm động phòng, chính tay ta đã ôm hắn bước vào động phòng. Nhưng oái oăm thay, ta lại đem lòng cảm mến hắn sâu đậm. Vì vậy, ta chẳng tiếc công sức, dốc lòng chạy chữa đôi chân tàn tạ ấy, ép hắn phải đứng dậy, một lần nữa ngẩng đầu với đời. Ngày người của phủ Tướng quân đến, nhận lại công tử lưu lạc, cũng chính là lúc cố nhân — thanh mai trúc mã của hắn — trở về. Ta từng tận mắt chứng kiến nụ cười rạng rỡ của hắn khi đối diện người cũ, một nét trân trọng ta chưa từng nhận được. Người đời nói đúng: ta không xứng với hắn. Ta nên biết điều, tránh xa mà giữ lại chút thể diện. Thế là ta buông tay. Nhưng chưa bao lâu sau khi ta gửi thư từ hôn... Vị Lục công tử luôn lạnh nhạt với ta, lại lén bỏ Hợp Hoan Tán vào cơm canh ta dùng. Hắn vừa lật xem sách đủ loại tư thế Xuân Cung Đồ, vừa tức đến đỏ bừng cả đôi mắt, nghiến răng ken két: “Đồ chết tiệt! Ta biết ngay mà, dạo này ngươi cứ gửi thịt heo cho tên thư sinh bên cạnh là có quỷ trong lòng!” “Đợi ta học thành tài xem! Cái tên thư sinh yếu đuối ấy, liệu có hơn được ta không?!”
Danh sách Top truyện điền văn ấm áp hay nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.