Hậu cung ba nghìn, mỗi bước đi là một nước cờ đấu trí đấu tâm.
Nếu bạn mê những màn đấu trí căng thẳng trong chốn hậu cung, danh sách cung đấu này sẽ cho bạn rất nhiều bộ đáng để cày xuyên đêm.

Sau khi thành thân, tên phu quân nhu nhược vì muốn tự bảo vệ mình đã dâng ta cho Thái tử làm thiếp. Thái tử tàn nhẫn hung ác, là kẻ biến thái không thể cứu vãn. Ta không chịu nổi sự sỉ nhục, đã chết trong chiếc lồng son mà hắn ta tạo ra cho ta. Thái tử lên ngôi, cùng năm đó, ca ca dẫn binh tiến về phía Bắc, thẳng tiến vào hoàng cung. Hắn đặt đầu của Thái tử lên bài vị của ta. "Hoán Nhi, ca ca đã báo thù cho muội rồi." Mở mắt, ta đã trở về năm mười lăm tuổi. Nhìn tên phu quân nhu nhược đang đến cầu hôn, ta trốn sau lưng ca ca. "Ca ca, muội không gả!"

Tang lễ của ta, quy cách cực kỳ tôn quý. Dù sao ta cũng là chính thất của Triệu Tuân, bốn năm làm mẫu nghi thiên hạ, giữ đúng bổn phận, chưa từng phạm sai sót. Ngay cả về sau, hắn thiên vị Thần phi, với Thái hậu cũng nảy sinh hiềm khích, đều là nhờ ta đứng ra điều hòa. Khi Thần phi lâm bệnh, hắn ba ngày ba đêm không rời áo, đích thân hầu hạ, một giọt nước cũng chẳng chịu uống. Đến lượt ta. Hắn không lộ vẻ đau đớn, chỉ nắm lấy tay ta mỗi lúc một lạnh đi, ngồi lặng hồi lâu. “Nếu có kiếp sau, trẫm vẫn sẽ phong nàng làm Hoàng hậu.” Ta thật sự đợi được kiếp sau. Khi ấy, Triệu Tuân còn chưa gặp được chân ái đời này, quyết định nghe theo Hoàng hậu lựa chọn một vị tiểu thư hiền lương làm Vương phi cho hắn. Hoàng hậu chỉ vào ta. Đúng lúc hắn ngẩng đầu nhìn tới. Đầu ngón tay Hoàng hậu lại lệch đi một tấc, chuyển sang chọn người khác. “Vẫn nên chọn Lý nhị tiểu thư đi.”

Sau khi thất bại nơi hậu cung, mẫu thân ta uống thuốc độc t.ự v.ẫ.n. Chỉ còn lại ta sống lay lắt trong lãnh cung. Năm ta lên năm t.u.ổ.i, Quý phi bỗng nổi hứng muốn nuôi chó. Ta lẫn vào bầy chó, ra sức sủa vang, bỗng nghe được một tiếng lòng. 【Đây chính là con của nữ phụ ác độc sao?】 【Cái lão Hoàng đế này sinh nhiều con như vậy, thiếu gì một miệng ăn của nó, keo kiệt thật đấy!】 Quý phi tiện tay chỉ ta, nói muốn nhận về để ta thay mẫu thân chuộc tội. Người ngoài đều cho rằng ta sống chẳng được bao lâu. Về sau, lúc ta sinh bệnh, Quý phi ngán ngẩm phán: "Chưa c.h.ế.c thì cứ trị cho gần c.h.ế.c đi!" Trong lòng nàng lại nghĩ: 【Sao lại sốt đến mức này? Đêm qua rõ ràng đã đắp kín chăn rồi mà...】 【Nhỏ xíu chỉ còn cái mặt bằng bàn tay, đám thái y trong cung này đều không ăn cơm à?!】 【Biết nuôi khó vậy, ban đầu nên chọn con chó lông xoăn kia mới phải.】 【Thôi bỏ đi. Chó thì nào biết gọi ta là nương.】

Bản cung là một vị Quý phi ác độc, đang trong lúc tranh đoạt Hậu vị, đấu đá đến đỏ ngầu cả mắt thì lại bất ngờ mang thai một tiểu nữ nhi. Bản cung rưng rưng lệ nóng, mặc kệ cái thói tranh sủng kia đi. Bỗng chốc cảm thấy nhân sinh lại có niềm trông ngóng mới. Trong phút chốc, đến cả cách Bản cung nhìn thế gian này cũng đổi khác. Bản cung không thèm nửa đường chặn kiệu cướp Hoàng thượng khỏi tay Lý Quý phi nữa. Thay vào đó, ta trực tiếp ngồi xổm ngay đầu giường của nàng ta. Khi nàng ta giật mình tỉnh giấc, ta liền nhẹ nhàng an ủi: "Đừng sợ, nghe đồn lúc mang thai mà ngắm nhìn càng nhiều mỹ nhân thì hài nhi sinh ra càng đẹp. Hậu cung này muội thuộc hàng đẹp nhất, hy vọng nữ nhi của ta có thể giống muội." Nàng ta thét lên: "Nữ nhi của ngươi giống ta để làm cái gì cơ chứ!" Bản cung tặc lưỡi: "Di mẫu nó à, đừng hẹp hòi như vậy. Nhan sắc của muội, chính là niềm kiêu hãnh của ta." Về sau, vì để bảo bối nữ nhi của ta thích nghi tốt hơn với cuộc sống sau khi chào đời, Bản cung đi khắp lục cung, sưởi ấm lòng người, chỉ cốt để tạo cho con một tương lai tốt đẹp. Ngay cả Thái hậu vốn luôn trốn trong Thanh Tâm Đường lần tràng hạt cũng bị Bản cung lôi ra: "Đừng niệm kinh nữa, người sắp được làm Hoàng tổ mẫu rồi!" Thương thiên ở trên, Bản cung sắp được làm nương rồi.

Quốc sư nói ta là mệnh cá chép may mắn trời sinh. Bởi vậy, vừa mới đến tuổi cập kê, ta liền bị đưa vào phủ Thái tử. Ta hiểu, là lấy về làm linh vật cầu may thôi. Nhưng mọi chuyện hình như có chút không ổn. Ngày đầu tiên vào phủ, Thái tử liền bị ngã gãy chân, phải nằm tĩnh dưỡng bảy ngày. Thái tử phi lệnh cho ta hầu bệnh, ai ngờ đêm đó xà nhà sập xuống. Để trấn an Thái tử, lại sai ta đi nấu canh, làm cơm. Kết quả, cả phủ Thái tử đều trúng độc, suýt nữa thì mất mạng cả ổ. Thái tử lê cái chân bị thương hỏi Quốc sư: “Mệnh cá chép may mắn sao?”

Quý phi bạch nguyệt quang của Hoàng đế đã chết, chính tay hắn ta giết nàng ta. Tính ra, đây là vị Quý phi thứ năm bị hắn ta giết kể từ khi lên ngôi. Ta đứng bên cạnh, tay bưng chậu đồng, nhìn hắn ta vứt trường kiếm xuống rồi chậm rãi bước đến, nhúng đôi bàn tay trắng ngần thon dài vào nước.

Ta là Lục Uyển Thanh bên hồ Đại Minh ở Tô Châu. Ta sinh được ba đứa con, được Hoàng đế đón về cung. Ta đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với những tranh đấu trong cung, nhưng không ngờ, nhờ có ba đứa trẻ đáng yêu mà ta đã nằm thẳng một cách dễ dàng. Lệ Phi: "Đồ tiện nhân..." Ba đứa trẻ: "Mẹ ơi, mau ra xem tiên nữ kìa, tiên nữ tỷ tỷ đẹp quá!" Lệ Phi: "..." "Ghét ghê!"

Khi thánh chỉ ban xuống, phu quân ta – Cố Hoài An đang quỳ trước sảnh đường, vẻ mặt kích động không thôi. Đám hạ nhân trong phủ cũng hỉ khí dương dương, ai nấy đều khen ngợi Tướng quân tình thâm nghĩa trọng, đến cả Bệ hạ cũng phải động lòng. Phải rồi, cảm động biết bao. Đường huynh của hắn tử trận, xương cốt chưa lạnh, vị biểu tẩu mới thủ tiết được nửa năm kia lại phát hiện đã mang thai ba tháng. Để "bảo toàn huyết mạch duy nhất của huynh trưởng", cũng là để "bù đắp cho nỗi cô khổ của quả tẩu", phu quân "tình thâm nghĩa trọng" của ta lại dâng sớ lên Bệ hạ. Hắn xin dùng quân công truy tặng của đường huynh, cộng thêm chiến công đổ máu của chính hắn, gộp lại để xin cho vị quả tẩu kia một đạo cáo mệnh nở mày nở mặt! Bệ hạ chuẩn tấu. Từng chữ từng câu trên thánh chỉ đều khen ngợi hắn "phẩm hạnh cao khiết, tấm gương cho đời". Ta đứng phía sau, nhìn bóng lưng hắn đang dập đầu tạ ơn, chỉ thấy đây là màn kịch hoang đường nhất, ghê tởm nhất mà ta từng chứng kiến trong đời. Hắn dùng vinh quang của ta, thể diện của ta, dùng quân công phu thê đồng lòng của chúng ta để lót đường cho một người đàn bà không minh bạch và cái nghiệt chủng không rõ lai lịch trong bụng ả. Hắn còn trông mong ta hiền lương đại độ, cùng hắn vui vẻ chúc mừng sao? Cố Hoài An tiếp thánh chỉ xong, quay đầu lại, mắt rưng rưng lệ nóng nói với ta: "Vãn Ngâm, nàng hiểu ta mà, đúng không?" Ta cười. Hiểu, đương nhiên ta hiểu. Ta hiểu chàng, nên chàng cũng phải trả giá cho cái "tình thâm nghĩa trọng" đó đi thôi. Ngay trước mặt hắn, ta rút cây trâm phượng trên đầu xuống, nhẹ nhàng đặt lên bàn. "Người đâu." "Đi mời đại ca ta mang theo thư hòa ly, lập tức qua phủ." "Nhắn với huynh ấy, cái nhà này, ta phân chia xong rồi. Cái danh Tướng quân phu nhân này, ta không làm nữa!"

Phụ thân muốn ta thay tỷ tỷ vào cung. Lý do là vì tỷ tỷ ta hết ăn lại nằm, vào cung chẳng khác nào tự tìm đường chết. Trong khi ta lại có tài nấu nướng, Hoàng hậu vừa hay lại là một kẻ tham ăn. Phụ thân nói: "Nắm được dạ dày của Hoàng hậu, chính là nắm được trái tim của bệ hạ." Ta bừng tỉnh ngộ. Vì vậy, trong khi các phi tần đang dùng đủ mọi cách để cướp Hoàng thượng, ta lại đi giành Hoàng hậu với Hoàng thượng.

Ta là mỹ nhân đệ nhị kinh thành. Ta gả cho Lục Hoàng tử phóng đãng vô lại làm thiếp, sau đó ta cầu xin Lục Hoàng tử giết cả nhà ta. Lục Hoàng tử và ta đồng điệu với nhau, khen rằng tâm địa độc ác của ta rất hợp ý hắn. Từ đó, hai chúng ta cấu kết với nhau làm việc xấu, không việc ác nào không làm.

Tiểu cô ta chán ngán cuộc sống nơi cung cấm, liền gieo mình từ thành lâu xuống, bỏ lại một Tam hoàng tử bảy tuổi cô độc nơi thâm cung, không ai che chở. Phụ thân ta nghĩ tới nghĩ lui, bèn đưa ta – khi ấy còn chưa cập kê – tiến cung thay tiểu cô chăm sóc đứa nhỏ. Ta dốc lòng bảo hộ Tam hoàng tử trưởng thành trong chốn cung nghiêm. Thế nhưng đến ngày hắn đăng cơ, tiểu cô trở về. Khi ấy ta mới hay, tiểu cô vốn giả chết. Nàng không muốn làm phi tử, nhưng lại muốn làm Thái hậu. Tân đế do chính tay ta nuôi lớn mười năm, ánh mắt lạnh lẽo, nói: “Mẫu hậu trẫm chỉ muốn ra ngoài du ngoạn vài ngày, vậy mà các người đã vội đưa nữ nhi nhập cung, khiến mẫu hậu không thể quay về. Đáng chết.” Ta bị một dải lụa trắng siết cổ mà chết. Tỉnh lại lần nữa, Tam hoàng tử khi xưa bưng đến một bát thuốc, mà bát thuốc ấy, đã cướp đi sinh mạng hài nhi trong bụng ta.

Ngày đầu tiên vào cung, ta đã được phong làm Quý Phi. Bởi vì ta ăn mặc rất phú quý. Khi ta dập đầu trước Hoàng đế, châu ngọc đầy ắp trên đầu va vào nhau leng keng rơi đầy đất, vòng vàng trên tay lấp lánh đến mức các tú nữ xung quanh không mở mắt ra nổi. Hoàng đế vốn đã mất tập trung, mà lúc này ta lại như một quả cầu sáng lấp lánh giữa đại điện, hắn thuận tay chỉ một cái, chọn lấy ta trong đám giai nhân xinh đẹp. Cha ta là một viên hổ tướng, tuy là võ phu nhưng lại cực kỳ thích ăn diện. Áo giáp càng lộng lẫy, đánh giặc càng hung hãn, mỗi lần đại thắng trở về lại làm một bộ áo giáp còn lộng lẫy hơn. Mẹ ta là nữ nhi của huynh trưởng Thái hậu, ăn nói khéo léo, từng khiến sứ giả nước khác phải cứng họng chỉ bằng tài ăn nói, nhưng bà ấy một ngày phải thay tám bộ y phục, mỗi ngày đều đeo trang sức không trùng lặp, càng lộng lẫy càng tốt. Để nuôi dưỡng cả nhà mê ăn diện này, cha ta điên cuồng xuất chinh đánh giặc, cũng mang lại thái bình cho quốc gia. Giờ đây ta đã thành Quý Phi, không phải Quý phi, mà là Quý, Phi.

Tộc Chung Tư của ta vốn trời sinh đông con nhiều cháu. Nhưng đến đời ta, chịu đựng muôn vàn gian khổ, lại chỉ sinh được một mụn con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nhu Nhi lên năm tuổi, con bé sốt cao không dứt, chỉ ao ước được ăn một miếng đào. Phu quân của ta lại đang vì sủng phi của hắn mà mở tiệc Đông Đào linh đình. Ta đường đường là Hoàng hậu, vậy mà đến một quả đào cũng không xin nổi. "Phụ hoàng không thương Nhu Nhi, là vì Nhu Nhi là con gái phải không ạ?" "Không phải đâu, là do Phụ hoàng không thương Mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ xíu, bẻ những ngón tay ngắn ngủn múp míp tính toán: "Nếu Nhu Nhi là nam nhi, thì có phải tốt rồi không?" "Đáng tiếc... nam nhi lại không được mặc váy, cài trâm bộ diêu..." Ta khịt mũi, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nhu Nhi cứ là chính mình là tốt nhất." "Nếu có kiếp sau, Mẫu hậu sẽ tìm cho Nhu Nhi một người phụ thân thật tốt nhé." Khóe miệng Nhu Nhi vương một nét cười, con bé cuộn tròn trong lòng ta, thân thể dần dần lạnh lẽo. Giữa trời tuyết lớn bay đầy. Ta ôm lấy con, từng bước từng bước đi đến điện Thừa Trạch. Rồi một đầu đ.â.m sầm vào cột cung đình mà c.h.ế.c. Khi mở mắt ra lần nữa, thời gian đã quay ngược về bảy năm trước. Ta vẫn là một thiếu nữ ngây ngô, đang đoan trang ngồi giữa yến tiệc tuyển phi cho Thái tử. Kiếp này, Nhu Nhi của ta muốn thứ gì, người làm mẫu thân này sẽ tự tay giành lấy cho con.

Ta cải nam trang ròng rã mười hai năm, chễm chệ trên long ỷ mười hai năm, văn võ bá quan mãn triều chẳng một ai phát hiện ra ta mang thân nhi nữ. Nào ngờ đâu kẻ tử địch bị ta chèn ép suốt mười hai năm qua - Thẩm Nghiên Chi, lại dẫn theo hai mươi vạn đại quân sát phạt tiến thẳng vào kinh thành. Hắn xách kiếm xông vào điện Thái Hòa, mũi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ ta, nụ cười trên môi tà dật tựa như Diêm Vương đoạt mạng: "Bệ hạ, thần đến tiễn người lên đường." Ta cúi đầu nhìn lướt qua phần bụng dưới đang hơi nhô lên của mình, chậm rãi mở miệng: "Trẫm có hỷ rồi." "Đứa bé... là của khanh." Choang! Thanh trường kiếm trong tay hắn lập tức rơi thẳng xuống mặt đất.

Ta là đích nữ của Thừa tướng phủ, nhưng đến năm tuổi mới biết nói, ai ai cũng gọi ta là đồ ngốc. Thứ muội Tô Minh Lộ nói với ta rằng, ta bị cha ta ném đến ngốc nghếch, vì ông ta tin rằng ta là đứa con hoang do mẹ ta tư tình với người khác sinh ra. Sau khi mẹ ta qua đời vì khó sinh, cha ta ném ta vào am ni cô để ta tự sinh tự diệt, mãi đến khi ta đến tuổi cập kê mới đón ta về. Không phải vì ông ta nhớ đến tình phụ tử, mà là vì Bình Nam Vương thế tử Lâm Phong đến cầu hôn. Hôn ước này là do mẹ ta và Bình Nam Vương phi đã định ra từ khi còn là bạn thân nơi khuê các.

Ta là một Thường tại. Khi thị tẩm, ta bỗng nhiên có thể nghe thấy tiếng lòng của Hoàng đế. [Mệt quá, mệt mỏi quá, không muốn lật thẻ nữa rồi.] [Cái tên Lưu đại nhân chế-t tiệt kia còn bắt trẫm phải tuyển tú, ngày mai bắt đầu làm khó ông ta.] [Hôm qua vừa đến chỗ Hoàng hậu, ngày mai lại phải đến chỗ Quý phi. Cứu mạng!] [Nữ nhân ba mươi tuổi như hổ như sói, nam nhân ba mươi tuổi nhát như chuột.] [Phải tìm Hồ Thái y kê cho trẫm vài thang thuốc thôi.]

Ta đã c.h.ế.c, c.h.ế.c trong một đêm tuyết rơi. Mái ngói vỡ của lãnh cung không cản được gió lạnh, ta co rúm người trong chiếc chăn bông mốc meo, lắng nghe tiếng đàn sáo văng vẳng vọng lại từ xa. Đêm nay là giao thừa, Hoàng đế lại đang mở tiệc chiêu đãi quần thần, mà ta, kẻ từng là Hoàng hậu tôn quý, lại chẳng cầu xin nổi một ngụm cháo nóng. "Nương nương... nương nương...", giọng của Nghiễn Thu ngày càng yếu ớt. Nàng ấy sốt cao trước ta ba ngày, giờ đã sắp trút hơi thở cuối cùng. Ta nắm lấy bàn tay gầy gò của nàng ấy, nhớ lại nàng ấy đã theo ta từ lúc ở Đông cung cho đến khi lên ngôi Hoàng hậu, rồi lại cùng ta rơi xuống vực sâu vạn trượng này. Một đời trung thành tận tâm, đổi lại lại là kết cục như thế này. "Nếu có kiếp sau..." Ta lẩm bẩm tự nói với mình, cổ họng khô khốc đến đau rát, "Nếu có kiếp sau..." Ý thức dần mờ mịt, ta dường như thấy Đoan Ninh đang đứng trước mặt, vẫn trẻ trung và xinh đẹp như thế, mặc chiếc váy áo màu hồng nhạt giống hệt lần đầu chúng ta gặp nhau.

Hai năm sau khi Tiên đế băng hà. "Thái hậu, hình như đã hai tháng người không có nguyệt sự rồi." Ta đang cảm thấy buồn nôn trước một bàn sơn hào hải vị, nghe vậy thì tay run lên, suýt làm rơi chiếc đũa xuống đất. Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Ta xua tay: "Có lẽ là do ta già rồi, bị mãn kinh thôi." Tiểu Hồng nhìn ta bất lực: "Thái hậu, người mới ba mươi hai tuổi thôi.” “Tuổi này cũng đâu phải là không thể mãn kinh." Tiểu Hồng ngập ngừng muốn nói, rồi lại nói: "Thái hậu, hay là người lén mời một vị Thái hậu đáng tin tới khám xem sao?" Ta xoa cằm suy tư: "Tìm một người đẹp trai ấy. Ta sẽ ngủ với hắn ta, rồi đổ vạ đứa bé là của hắn ta, bảo hắn ta tìm cách bỏ đứa bé đi."

Sau khi ca ca của ta lên ngôi hoàng đế, ai nấy đều không khỏi cảm thán. Từ một hoàng tử nơi lãnh cung trở thành bậc cửu ngũ chí tôn, thật không ngờ hắn lại có ý chí kiên cường đến vậy. Vì nắm giữ binh quyền, hắn thậm chí không tiếc biến biểu muội thanh mai trúc mã thành quân cờ liên hôn. Vô tình đến nhường nào. Nhưng chỉ có ta mới biết, ta và ca ca đều là người xuyên không. Lý do hắn tham gia đoạt ngôi, là bởi nam nhân ta để mắt có thân phận quá đặc biệt. Hơn nữa, người ta đã có người trong lòng, chẳng thèm để mắt đến ta. Vậy nên chỉ còn cách cưỡng đoạt mà thôi.

Để mở đường cho đích tỷ Quý phi của ta, cha mẹ đã đưa ta lên giường của Cửu thiên tuế. Cửu thiên tuế quyền thế ngút trời, nhưng lại tàn nhẫn vô tình. Những nữ nhân được đưa đến để lấy lòng hắn, không một ai thoát khỏi số phận bị cuốn trong chiếu cói ném xuống mồ hoang. Nhưng sau đó, đích tỷ thất bại trong cung đấu, bị phế làm thứ dân, giam cầm trong lãnh cung. Ta lại trở thành người được Cửu thiên tuế sủng ái nhất. Xe ngựa sang trọng, gấm vóc châu báu, ai ai cũng ghen tị với vận may của ta. Nàng ta tức điên lên, căm hận giế-t chế-t ta, nhưng rồi cả hai bọn ta đều được sống lại vào đêm trước khi vào cung. Lần này, đích tỷ đòi làm thiếp của Cửu thiên tuế. Còn ta thay thế thân phận của nàng ta, được kiệu nhỏ rước vào cung, trở thành nương nương.
Danh sách Top truyện cung đấu đặc sắc nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.