Hai người lớn lên bên nhau từ bé, từ bạn nhỏ thành người thương.
Thanh mai trúc mã là motif khiến nhiều độc giả mê mẩn vì sự gắn bó từ nhỏ đến lớn. Danh sách dưới đây tổng hợp những chuyện tình "từ bạn nhỏ đến người yêu" dễ thương nhất.

Tháng Chín năm 1985, là năm thứ mười Quý Nam Hy và Lục Tùng Chương bên nhau. Rõ ràng ngày cưới đã định sẵn, nhưng Lục Tùng Chương bao năm qua vẫn chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Đợi thêm chút nữa." Ba chữ "đợi thêm chút" này gần như đã mòn mỏi suốt cả thanh xuân của Quý Nam Hy. Có lẽ vì đã thất vọng quá nhiều lần, trong lòng cô lúc này ngoài mệt mỏi ra thì chẳng còn cảm xúc nào khác. "Được." Đó là câu trả lời của cô dành cho Lục Tùng Chương. Nhưng vừa dứt lời, cô đã rời khỏi căn hộ tập thể dành cho sĩ quan của anh, quay lại bệnh viện quân y làm việc. Lúc không có bệnh nhân, Quý Nam Hy vẫn tiếp tục sắp xếp việc đại sự. Thiệp mời, kẹo hỷ, váy cưới, tiệc mừng... Dù sao thì đám cưới này cô vẫn phải kết, chỉ là chú rể không phải Lục Tùng Chương mà thôi. Gia đình đã sắp xếp cho cô một đối tượng xem mắt mới.

Ta là một kẻ mù, vậy mà lại được gả cho đương kim Thái tử Lưu Trạm. Lưu Trạm miệng lưỡi độc địa, tính tình nóng nảy, mỗi lần dắt ta đi đều hậm hực: "Không có ta, nàng biết làm sao bây giờ?" Cho đến một ngày, mưu sĩ của hắn dâng lên một con chó dẫn đường. Từ đó, Lưu Trạm liền bị “thất nghiệp”. Đêm ấy, ta nghe thấy Thái tử gia tức tối mắng vang trong phòng: "Đồ trời đánh! Thứ gì không tặng lại đi tặng một con chó!" "Bây giờ nàng có chó rồi, còn ta thì sao? Ta phải làm thế nào đây?!" "Còn ngươi nữa! Lắc cái đuôi gì chứ! Được làm chó cho nàng là phúc phận mà ta cầu xin bao nhiêu năm mới có được, ngươi dựa vào đâu mà thay thế ta?!"

Thái tử xưa nay vốn hào phóng. Khi bốn tuổi, ta thấy trên người ngài có một vật mà ta không có. Ta bèn nói với ngài rằng ta cũng muốn có. Ngài liền cởi quần, định c.ắ.t lấy một nửa chia cho ta, nào ngờ bị cung nhân phát hiện. Năm ấy, ta suýt nữa đã yểu mệnh khi vừa tròn bốn tuổi. Còn ngài, suýt nữa thì thành “Cửu Thiên Tuế”.

"Ương Ương không cố ý đâu, em tha thứ cho cô ấy lần này đi." Nghe câu nói quen thuộc đến phát ngán này, tôi tức đến bật cười. "Ương Ương không có ý đó, em bỏ qua cho cô ấy lần này đi." "Ương Ương từ nhỏ đã không có bố, em nhường nhịn cô ấy một chút." "Ương Ương không kiên cường được như em, em chịu thiệt một chút đi." ... Tôi đưa mắt nhìn quanh, đây là sảnh tiệc lớn nhất của khách sạn Gaia. Bên trong toàn là những nhân vật tai to mặt lớn trong giới thượng lưu. Giờ phút này, họ đều đang diện những bộ lễ phục chỉnh tề, đứng dạt sang một bên im lặng hóng biến. Tôi không nói một lời. Trong mắt những người xung quanh, sự im lặng này chính là màn dạo đầu trước khi cơn bão ập tới. Rất nhanh thôi, một vở kịch hay sẽ được công chiếu.

Sau bảy năm âm thầm yêu người bạn thanh mai trúc mã, một đêm say rượu đã khiến họ vượt qua ranh giới. Sáng hôm sau, anh ngồi bên giường, lặng lẽ hút thuốc. Giữa họ, chỉ còn lại khói thuốc, im lặng và hối hận. Cô mỉm cười, giả vờ bình thản nói: “Đều là người trưởng thành cả, em sẽ không bắt anh chịu trách nhiệm. Cứ xem như giúp nhau một lần.” Anh thở phào, khẽ đáp: “Tốt quá... thật ra anh đã có bạn gái rồi.” Khi tình yêu đơn phương bị bóc trần trong khoảnh khắc tỉnh rượu, cô mới hiểu — điều đau đớn nhất không phải là mất đi, mà là chưa từng được có.

Đêm trước khi tiến cung, Hoàng đế đến tìm ta. “Nếu không phải nể mặt gia thế nhà ngươi, trẫm nào thèm lấy ngươi!” Kết quả, sáng hôm sau hắn liền phát điên. Lâm triều sớm, hắn mặt mày rạng rỡ: “Chư khanh, các ngươi làm sao biết trẫm cùng Hoàng hậu đã sớm tương tư lẫn nhau?” Văn võ bá quan: “?” Tiểu thái giám đến dâng trà, bị hắn kéo lại hỏi: “Ngươi cũng thấy đế lót giày của trẫm đẹp phải không? Là Hoàng hậu tự tay làm cho trẫm đấy!” Tiểu thái giám: “?” Ngay cả khi cho cá ăn bên hồ, hắn cũng không ngừng lẩm bẩm: “Mau ăn đi, lớn lên mập mạp rồi trẫm sẽ hầm canh cho Hoàng hậu thưởng thức!” Quay đầu lại còn dọa nạt con rùa: “Nhìn cái gì mà nhìn! Còn dám nhìn nữa, trẫm sẽ nấu ngươi thành quy linh cao cho Hoàng hậu ăn!”

Trên danh nghĩa, tôi vốn là "con dâu nuôi từ bé" của trùm trường Trần Tứ, nhưng thực chất lại là cơn ác mộng chuyên áp giải anh vào bàn học. Cũng bởi cậy việc hai nhà có giao tình mấy đời, nên ngày nào tôi cũng ép anh thuộc từ vựng và cày sách đề 5-3. Bất kể mưa hay nắng, tôi cứ thế mà giám sát anh đi tự tập mỗi sáng không sót buổi nào. Thành ra, mỗi lần bị ép đến phát cáu, Trần Tứ lại đạp đổ bàn học rồi gầm lên: "Ôn Ninh, cô bị điên à? Ông đây dù có đi bốc vác cũng không thèm lấy cái loại mọt sách như cô!" Thế rồi, tôi cũng thấy mệt mỏi thật rồi. Tôi quyết định nộp đơn xin suất sinh viên trao đổi ở nước ngoài, xem như là buông tha cho cậu ta, mà cũng là để giải thoát cho chính mình. Kể từ đó, tôi không còn tịch thu máy chơi game của cậu ta, cũng chẳng thèm đến tiệm net chặn cửa mỗi khi Trần Tứ cúp học nữa. Thấy tôi ròng rã cả tuần không xuất hiện, đám đàn em của Trần Tứ mừng như bắt được vàng, thậm chí bọn họ còn định mua pháo hoa về ăn mừng vì đại ca rốt cuộc cũng thoát khỏi "bể khổ". Ấy thế mà, ngay giữa phòng thi thử, Trần Tứ lại đột ngột phát điên. Cậu ta xé nát bét tờ giấy thi trắng tinh rồi gào lên: "Ai cho phép cô ấy đi! Không có cô ấy quản, ông đây thi đại học kiểu gì!" "Hủy ngay vé máy bay cho tôi! Bảo cô ấy quay lại đây quản tôi cả đời!"

Ta và Tam hoàng tử từ nhỏ đã được Quý phi thu nhận nuôi dưỡng. Bề ngoài thì huynh muội tình thâm, Nhưng sau lưng lại tranh đấu đến sống c.h.ế.c. Tam hoàng tử nói: "Ngày hôm nay, mẫu phi cho ta ăn bánh hải đường đó!" Ta không chịu thua: "Tối hôm qua, mẫu phi dỗ ta ngủ!" Quý phi vì muốn đối xử công bằng, Đến cả chó nuôi trong điện cũng phải giống nhau, Chỉ sợ chúng ta so đo hơn kém. Về sau, chuyện tranh giành giữa ta và hắn dần dần thay đổi. Tam hoàng tử lấy ba người làm vợ! Ta cũng phải gả cho ba người chồng! Cho đến khi Quý phi nói với ta, không thể lấy ba chồng, Khi ấy, trời như sụp xuống đầu ta. Nhưng mà sính lễ ta đều đã nhận rồi. Con trai trưởng của Thái phó, Tướng quân, Thế tử, Đều đã đồng ý cả rồi!

Ngày Hoàng đế tứ hôn cho ta và Tân khoa Trạng nguyên, Thái tử đột nhiên lâm bệnh nặng. Khi tỉnh lại, hắn chẳng còn nhận ra ai, duy chỉ nhớ rõ mình ta. Hắn cứ một câu lại gọi một tiếng "Chi Chi", nhất quyết đòi gặp ta cho bằng được. Ta thấy hắn đúng là bệnh chẳng nhẹ chút nào. Nếu không, sao hắn có thể quên mất rằng trước kia, hắn vốn là người nhìn ta không vừa mắt nhất cơ chứ.

Chu Thế tử mắc chứng câm, mà ta lại là nha hoàn hiểu ý ngài ấy nhất. Trên yến tiệc, ngài bị kẻ gian hạ dược hãm hại, tình ngay lý gian, trăm đường khó biện. Ta vừa định mở lời minh oan cho ngài, thì trước mắt bỗng nhiên hiện lên hàng loạt dòng chữ lạ: 【Tuy rằng nam chính và nữ chính chưa xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi thành thân, nữ chính sẽ từ từ chữa khỏi bệnh cho hắn.】 【Nữ phụ có làm nhiều đến đâu, cũng chẳng sánh bằng một giọt nước mắt của nữ chính.】 【Đến lúc đó, vì nữ chính, nam chính sẽ gả nha hoàn này cho thị vệ.】 Gả cho thị vệ ư? Ta thẹn thùng liếc mắt đưa tình với Thanh Phong đang đứng hầu bên cạnh. Ngay giây tiếp theo, ta liền nghe thấy tiếng lòng của Chu Tễ Xuyên đang gào thét: 【Con nha đầu c.h.ế.c tiệt này! Mắt bị chuột rút hả? Không thấy ta đang bị hãm hại sao! Mau mắng ả ta cho ta!】

Từ nhỏ, tôi đã có một nỗi chấp niệm mãnh liệt với Cố Huyền An. Sau khi anh ta chia tay mối tình đầu, tôi đã bên cạnh anh ta suốt 5 năm trời. Từ một cô chủ thanh lịch, tôi biến mình thành một kẻ điên cuồng, cùng anh ta uống rượu và đua xe. Sau đó anh ta cầu hôn tôi, nhưng đến năm thứ hai sau khi kết hôn, anh ta lại ngoại tình với mối tình đầu. Ghen tuông và phẫn hận khiến tôi đánh mất lý trí, lái xe đâm thẳng vào hai người họ. "Rầm!" Một tiếng vang lớn, tôi quay trở về một năm trước. Lần này, tôi chỉ muốn ly hôn. Nhưng anh ta lại nhất quyết không đồng ý.

Hai chân của Kỳ Kinh Ngôn bị tàn phế. Chỉ sau một đêm, người từng đứng trên đỉnh cao bỗng rơi thẳng xuống bùn lầy. Còn tôi, kẻ đã thầm thích anh suốt bao năm, lại nhân cơ hội này mà bước vào cuộc đời anh. Anh tự giễu: "Em muốn gì ở tôi chứ? Bây giờ tôi chỉ là một kẻ tàn phế.” Tôi nhìn chằm chằm vào đôi chân của anh, vẻ mặt dửng dưng nói: "Thứ tàn phế là chân, chứ đâu phải chức năng sinh sản." Đêm xuống, người đàn ông vốn luôn nghiêm chỉnh, giữ mình theo khuôn phép ấy lại kéo tôi ngồi lên đùi mình, khẽ hỏi: "Nghe nói kỹ năng cưỡi ngựa của em rất tốt?" Tôi điên cuồng lắc đầu phủ nhận: "Không... eo em đau lắm.”

Thuở ta chào đời, thiên tượng dị biến, cao tăng nói rằng ta chính là Thất Sát Tinh chuyển thế. Mệnh cách quá yếu ớt, phải cải nam trang, sống dưới danh nghĩa nam nhi cho đến năm mười lăm tuổi mới mong lừa được thiên đạo, giữ được mạng nhỏ. Thế là từ nhỏ, ta luôn đinh ninh mình là một đấng nam nhi chi tử thứ thiệt. Mãi cho đến một ngày, ta tình cờ trông thấy Tam hoàng tử có nhiều hơn mình một "thứ". Ta đem chuyện này đi hỏi nương thân, bà chỉ tặc lưỡi bảo rằng: "Chờ sau mười lăm tuổi, nó sẽ tự khắc mọc ra thôi." Thế nhưng ta đợi mãi, đợi hoài, đợi đến mòn mỏi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu. Tam hoàng tử thấy vậy liền cười nhạo ta là hạng "thiên yêm" (thái giám bẩm sinh). Ta tức đỏ mặt, lớn tiếng phản bác: "Ai bảo thế! Đêm qua ta vừa mới mua một cái của Chu thế tử, lại còn đặt thêm một cái bên chỗ Thẩm tướng quân nữa đấy!" Toàn trường bỗng chốc lặng ngắt như tờ, đến một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy! Tam hoàng tử lắp bắp hỏi: "Mua... mua về làm gì?" Ta ưỡn ngực, khí thế ngút trời: "Khâu vào đũng quần chứ gì nữa! Đã thế ta còn khâu hẳn hai cái luôn!"

Mẹ tôi làm giúp việc ở nhà họ Lâm, mẹ của Lâm Nhiên luôn đề phòng tôi quyến rũ cậu con trai cưng của bà. Lên đại học, tôi lập tức dọn ra khỏi nhà họ Lâm, còn quen bạn trai, ngày nào cũng đăng bài khoe khoang. Những lúc bất đắc dĩ phải về nhà họ Lâm, Lâm Nhiên vẫn gắp thức ăn cho tôi, dịu dàng hỏi han chuyện học hành và cuộc sống của tôi. Chỉ là nửa đêm, cánh cửa phòng đã khóa trái của tôi bị chìa khóa mở ra, anh cầm sợi dây thừng trong tay, không biết đã đứng bên giường, âm u nhìn tôi bao lâu rồi...

Kinh thành trên dưới đều biết, Tam cô nương nhà họ Liễu là Liễu Phù Yên, mến mộ thanh mai trúc mã của ta - Bùi Nghiễn Chi. Phàm là ta cùng Bùi Nghiễn Chi hơi thân cận một chút. Dẫu chỉ là nói thêm dăm ba câu, hay cùng ngồi chung một cỗ xe ngựa, sóng vai đến dự yến tiệc. Nàng ta mà nhìn thấy, khóe mắt liền hoe đỏ, sắc mặt hơi tái nhợt, phảng phất như phải chịu uất ức tày trời. Lâu ngày chầy tháng, các quý nữ khắp kinh thành vậy mà lại bắt đầu thay nàng ta ôm lòng bất bình. Bọn họ chặn đường ta, khuyên ta nên biết điều, khuyên ta phải tị hiềm, khuyên ta hãy tránh xa Bùi Nghiễn Chi ra một chút. "Hai người các ngươi đã không có hôn ước, lại qua lại thân thiết như thế, rốt cuộc vẫn là thiếu đi chừng mực." "Ngày sau bất luận là vị cô nương nào gả cho Bùi công tử, trong lòng e rằng cũng khó tránh khỏi sinh ra khúc mắc." "Ngay cả lang quân tương lai cưới ngươi, nghe được những lời đàm tiếu này, thiết nghĩ cũng không thể nào không để tâm cho được." "Huống hồ ngươi biết rõ Liễu cô nương ôm một mảng si tình, lại cứ cố ý cùng Bùi công tử như hình với bóng, bảo nàng ấy phải tự xử trí thế nào đây?" "Cùng là phận nữ nhi với nhau, cớ sao phải hùng hổ dọa người như vậy?" Bọn họ lời lẽ khẩn thiết, từng câu từng chữ đều như đang muốn thay nàng ta đòi lại công đạo. Phảng phất như việc Bùi Nghiễn Chi không thích Liễu Phù Yên, ngược lại đã biến thành lỗi lầm của ta vậy.

Trời xui đất khiến nhập cung, Hoàng thượng hỏi ta muốn phong hào gì. "Cao đi." Ta mất tập trung trả lời, "Nghe có vẻ rất cao quý." Thế là, Hoàng đế hạ chỉ phong ta làm Cao Quý phi.

Lên núi hái thuốc, ta vô tình nhặt được một lang quân dung mạo xinh đẹp nhưng lại mất trí nhớ. Hắn cậy mình mất trí nhớ mà đè ta lên giường, gọi ta là nương tử hết tiếng này đến tiếng khác. Đến khi cha hắn tìm tới nơi, ta không chút do dự đổi hắn lấy năm thỏi vàng ròng. Sau này, hắn ôm theo một đống vàng bạc châu báu bò lên giường ta, dồn ta vào góc tường rồi tức giận cắn lên môi ta: "Vì mấy thỏi vàng mà bán đứng tiểu gia, Vân Linh, nàng giỏi lắm."

Ta tên là Tống Từ Ý, là một Công chúa. Phụ hoàng muốn gả ta cho lão nam nhân Thủ phụ kia Để tống tiền phụ hoàng một vố, ta vừa khóc vừa làm loạn vừa đòi thắt cổ. Phụ hoàng nghiến răng nói: "Hai trăm lượng vàng, không thể nhiều hơn nữa." Nghe thấy thế, ta lập tức biểu diễn cho ông ấy một nụ cười rạng rỡ đến tận mang tai. "Được ạ, phụ hoàng, ngày mai con gả luôn!"

Thái tử - kẻ thù không đội trời chung của ta vì muốn trả thù mà lại thỉnh cầu Hoàng thượng tứ hôn cho hai bọn ta. Ngay tối hôm đó, ta bò vào tẩm điện của Thái tử, định hạ chút độc cho hắn. Ai ngờ hắn lại giả vờ ngủ, còn trói gô ta rồi vứt xuống đất. Nhìn Thái tử với gương mặt u ám đang bước đến trước mặt, ta ngượng ngùng giơ tay, "Này, dây thừng có thể buộc thấp xuống một chút không? Bị siết cổ rồi."

Ta tên là Khương Tuế Ninh. Ta có một tỷ tỷ sinh đôi, tên là Khương Tuế Vãn. Hai tỷ muội ta dung mạo giống hệt nhau. Mỗi lần mẫu thân đưa chúng ta tiến cung thỉnh an Hoàng hậu nương nương, nương nương lại kéo cả hai đến trước mặt, nhìn trái rồi nhìn phải. "Dao Dao à, hai nha đầu này, ngươi thật sự phân biệt được sao?" Mẫu thân liền đáp: “Thỉnh thoảng thần phụ cũng nhìn không rõ." Mẫu thân đang nói dối. Lần nào người cũng nhận ra được.
Danh sách Top truyện thanh mai trúc mã ngọt ngào nhất được tổng hợp dựa trên lượt đọc và mức độ yêu thích của độc giả trên Mèo Kam Mập, cập nhật định kỳ để bắt kịp những bộ truyện mới nổi bật nhất.
Khám phá thêm truyện ngôn tình mới nhất hoặc truyện ngôn tình full đã hoàn để có thêm lựa chọn.